Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8  

 

Kiều Sinh kéo tôi ra hành lang, tôi tát anh một cái.  

 

Kiều  Dao hốt hoảng gọi: "A Sinh!"  

 

Anh nhìn cô ta, lạnh lùng: "Chưa thấy à, yêu nhau mà."  

 

Kiều  Dao mặt biến sắc, lùi lại.  

 

Kiều Sinh nắm lấy tay tôi, xoa xoa: "Không ăn không ngủ à? Đánh không đau chút nào."  

 

Tôi dùng hết sức, không đau mới lạ.  

 

Giọng tôi run: "Ngài Kiều, sáng em nói chia tay, chiều đã đi xem phim với người khác, không tôn trọng em chút nào."  

 

Kiều Sinh nhíu mày: "Anh nghe không hiểu."  

 

Anh vẫn xoa tay tôi, bỗng cười.  

 

"Em nói về story Kiều  Dao à?"  

 

Anh cười lớn.  

 

"Em yêu, người trong ảnh là luật sư đứng đầu cả nước."  

 

Tôi sững sờ.  

 

Lấy điện thoại kiểm tra, quả nhiên trong ảnh còn có người khác.  

 

"Xin lỗi."  

 

Tôi xin lỗi, cố rút tay nhưng anh nắm chặt.  

 

"Mấy ngày nay anh bận, không liên lạc được."  

 

"Anh tìm cho em luật sư giỏi, nếu tốt, có thể đưa cả luật sư bên kia vào tù."  

 

"Em không phải kẻ z ết người, em là đứa nhát gan dũng cảm."  

 

"Đừng sợ, có anh ở đây."  

 

Câu cuối vẫn đầy tinh nghịch.  

 

"Đừng cởi áo, vết hôm trước chưa hết."  

 

9  

 

Anh vừa nói vừa ôm tôi.  

 

Tôi chống n.g.ự.c anh, nghẹn ngào: "Kiều Sinh..."  

 

Tin đồn không dứt, lòng tôi vẫn nghi ngại.  

 

Tín đồ không muốn kéo thần tượng xuống vực.  

 

Tôi hít mũi: "Không đáng."  

 

Có lẽ Kiều Sinh chỉ vì năm xưa bố tôi giúp đỡ gia đình anh, nên mới đối xử đặc biệt với tôi.  

 

Hoặc có lẽ vì hai năm sống chung, tôi luôn khiến anh cười.  

 

Nên khi gặp tôi, anh đã hỏi: "Em có muốn yêu anh không?"  

 

Tôi vốn tự ti, giờ lại đang vướng vào vụ kiện.  

 

Nhưng hôm đó, dưới ánh sao, ánh mắt anh khiến tôi không thể từ chối.  

 

Tôi đã yêu Kiều Sinh nhiều năm, từ lần đầu gặp mặt.  

 

Từ chàng trai trẻ đến người đàn ông thành đạt.  

 

Nhưng mấy tháng qua, tự ti luôn chiến thắng.  

 

Kiều Sinh cảm nhận được, ôm tôi chặt hơn.  

 

"Em yêu, đừng động, để anh ôm."  

 

Anh cắn nhẹ vào cổ tôi.  

 

"A Sinh, chia tay đi."  

 

Giọng tôi run rẩy.  

 

Anh cắn mạnh vào cổ tôi.  

 

"Anh chiều em quá, nên em mới dám nói vậy."  

 

Nước mắt rơi.  

 

"Cứ coi như... chúng ta chỉ chơi đùa, được không?"  

 

Tôi van xin, tay anh cứng đờ, rồi cười.  

 

"Chơi đùa à?"  

 

"Giang Giang, anh rất vui, em chơi thêm vài năm nữa đi."  

 

Tôi: ...  

 

Đúng là đồ biến thái.  

 

10  

 

" Kiều Tổng , em nói chuyện nghiêm túc!"  

 

Kiều Sinh cười lớn.  

 

" Kiều Tổng?"  

 

"Được, em gọi thế đi, rồi sẽ có ngày em khóc."  

 

Anh lại bắt đầu nói bậy.  

 

Nước mắt tôi ngừng, tôi đá anh.  

 

Anh không giận, lau nước mắt cho tôi.  

 

"Giang Giang, chỉ dám hống hách với anh thôi à?"  

 

Tôi trừng mắt: "Anh không nói năng lịch sự được à?"  

 

Kiều Sinh véo má tôi, hôn tôi.  

 

"Được."  

 

"Em tự ti, không thích nói, không thích giải thích?"  

 

"Anh không tự ti, anh chỉ nghĩ không có anh, trời cũng sập."  

 

"Anh thích nói, em chỉ cần nghe là được."  

 

Từng câu từng chữ, chạm vào tim tôi.  

 

Tôi mắt đỏ, Kiều Sinh cuống quýt.  

 

"Đừng khóc, tim anh đau lắm rồi."  

 

Tôi không cảm động là giả, nhưng vẫn cố chấp: "Nói vậy nghe sến lắm."  

 

Kiều Sinh cười.  

 

"Đến lượt em dỗ anh."  

 

"Mấy ngày không gặp, anh nhớ em c.h.ế.t đi được."  

 

Tôi không nói, anh không buông, bắt tôi dỗ.  

 

Kiều  Dao đứng xa, liếc đồng hồ.  

 

Tôi thở dài, nắm tay anh.  

 

"Anh yêu."  

 

Hai chữ này khiến anh vui.  

 

Anh kéo tôi lại.  

 

"Cho anh hôn thêm một cái?"  

 

Tôi đẩy anh ra, đi về phía Kiều  Dao.  

 

Kiều Sinh theo sau, giọng buồn bã.  

 

"Gọi anh yêu rồi lại bỏ rơi."  

 

Tôi: ...  

 

Ai cần bạn trai, bán rẻ luôn.  

 

11  

 

Luật sư Kiều Sinh tìm quả thật rất giỏi.  

 

Nếu không có anh, số tiền tôi có chắc không đủ thuê.  

 

Tôi đưa danh thiếp luật sư cũ cho anh.  

 

"Cô Giang yên tâm, để tôi lo."  

 

Nói xong, anh rót nước cho Kiều  Dao.  

 

Kiều  Dao nói: "Cảm ơn."  

 

Anh cười, quay lại nhìn tôi.  

 

"Tôi sẽ cố gắng hết sức, không để người tốt phải chịu oan."  

 

"Cảm ơn luật sư Trần."  

 

Kiều Sinh rót rượu, nâng ly.  

 

Tôi cũng định nâng ly, nhưng làm rơi.  

 

Mặt tôi đỏ bừng.  

 

Kiều Sinh nhanh tay lấy khăn lau.  

 

"Em yêu, anh chỉ uống ly này thôi, đừng giận."  

 

Tôi: ????  

 

Lau xong, anh nâng ly với luật sư Trần.  

 

"Xin lỗi, nhà có quy định."  

 

Luật sư Trần đẩy kính.  

 

"Không ngờ, cô Giang có năng lực thế."  

 

Ý anh nói, không ngờ tôi có thể khiến Kiều Sinh nghe lời.  

 

Mặt tôi càng đỏ, định giải thích, Kiều Sinh nhanh miệng.  

 

"Đúng vậy."  

 

"Em là bà chủ nhà anh, ho một tiếng là anh bỏ thuốc."  

 

Dưới bàn, tôi đá anh.  

 

Anh nhướng mày.  

 

Khi mọi người quay lại bàn, anh thì thầm.  

 

"Giang Giang."  

 

"Trò này về nhà chơi tiếp."  

 

Tôi: ????  

 

Tôi đá anh, không phải dụ dỗ.  

 

Đúng là đồ biến thái, đầu óc toàn chuyện xấu.  

 

Kiều Sinh chỉ uống một ly, về nhà ôm tôi khóc.  

 

Gọi là "say rượu."  

 

Lúc này, tin tức anh dẹp trước đó lại nổi lên.  

 

Người chửi tôi ít đi, chửi anh nhiều hơn.  

 

Kiều Sinh ôm tôi khóc.  

 

"Phiền quá."  

12  

 

Anh khóc trên vai tôi, tôi xoa đầu anh.  

 

"Họ chửi anh giàu."  

 

"Không thấy anh còn đẹp trai nữa!"  

 

Tôi: ...  

 

Cả tối anh bám lấy tôi.  

 

Mỗi lần tôi cầm điện thoại, anh lại rên rỉ.  

 

Ý đồ quá rõ, tôi liếc anh.  

 

Đi tắm, mắt sáng long lanh.  

 

"Chị yêu, tắm chung không?"  

 

Tôi lườm: "Không."  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh càng hứng khởi.  

 

"Chị yêu nói không là có đó~"  

 

"..."  

 

Không thành công, vào phòng tắm vẫn ngoái lại.  

 

"Đừng dùng điện thoại nha."  

 

Tôi gật đầu qua loa, ngay khi cửa đóng, lấy điện thoại ra.  

 

Mạng xã hội chửi rủa tơi tả.  

 

Một video được đẩy lên cao.  

 

Trong video, một người đàn ông ôm ảnh đen trắng khóc lóc.  

 

"Bố tôi chưa kịp hưởng hạnh phúc đã bị cô ta z et."  

 

"Kiện tụng khó khăn, quan tòa hình như đứng về phía cô ta."  

 

"Cô ta có bạn trai giàu có."  

 

"Giờ tôi mới hiểu tại sao đòi công lý lại khó."  

 

"Thì ra có tiền là được."  

 

Tôi xem xong, không cảm xúc.  

 

Năm ngoái, mùa đông lạnh giá.  

 

Tôi nhảy xuống hồ cứu một cụ già.  

 

Đưa lên bờ, cụ gần như đã tắt thở.  

 

Tôi từng học sơ cứu, thực hiện đúng quy trình.  

 

Nhưng xe cấp cứu đến, cụ đã qua đời.  

 

Bệnh viện kiểm tra, xương sườn cụ gãy.  

 

Nhưng nguyên nhân tử vong là c.h.ế.t đuối.  

 

Con trai cụ không chấp nhận.  

 

Kéo áo tôi, chửi tôi là kẻ z ết người, đòi bồi thường.  

 

Dù có nhân chứng và camera, vụ kiện vẫn kéo dài ít nhất hai năm.  

 

Tôi cứu người, nhưng cơn ác mộng bắt đầu.  

 

Con trai cụ đến nhà, thậm chí đến công ty tôi gây rối.  

 

Tôi buộc phải nghỉ việc.  

 

Đổi công ty, hắn lại đến quấy rối.  

 

Hắn dùng dư luận ép tôi bồi thường.  

 

Mẹ tôi từng muốn nhượng bộ, nhưng tôi từ chối.  

 

Những ngày này rất mệt mỏi, nhưng tôi không sai.  

13  

 

Tôi đã giải thích nhiều lần.  

 

Nhưng mọi người vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ thị.  

 

Tôi biết chỉ có thắng kiện mới chứng minh mình vô tội.  

 

Nhưng sự việc ngày càng nghiêm trọng.  

 

Nếu không lên tiếng, sợ có người sẽ khóc vì tôi.  

 

Kiều Sinh bước ra, tôi đã mở livestream.  

 

Hàng nghìn người xem.  

 

Tôi nhìn những bình luận chửi anh.  

 

Và Kiều Sinh đang đứng sau, lo lắng.  

 

Tôi nói.  

 

"Tôi không phải kẻ z ết người, bằng chứng đã đăng lên mạng."  

 

"Nửa năm nữa, vụ kiện sẽ có kết quả."  

 

"Kiều Sinh là bạn trai tôi."  

 

"Anh ấy giàu, nhưng pháp luật không thể bị mua chuộc."  

 

"Đây là lần cuối tôi lên tiếng."  

 

"Những kẻ phát tán tin đồn, hãy chuẩn bị tinh thần."  

 

"Tôi sẽ kiện ngược, không chỉ là bồi thường đơn giản."  

 

Chatbox tràn ngập.  

 

Tôi không xem nữa.  

 

Nhìn qua camera, thấy Kiều Sinh.  

 

Trong cơn bão dư luận, anh cho tôi dũng khí.  

 

Tôi cười.  

 

"Đừng chỉ nói anh ấy giàu."  

 

"Anh ấy còn rất đẹp trai."  

 

"Khiến tôi say mê."  

 

Kiều Sinh đứng im.  

 

Tôi tắt livestream, nhìn anh.  

 

Anh cười.  

 

"Chị yêu giỏi quá, em yêu chị~"  

 

"Lại đây, cho chị sờ bụng."  

 

Tôi: ...  

 

Đúng là đồ biến thái.  

Gai xương rồng

 

Tôi ôm anh.  

 

Anh thơm mùi sữa tắm, tóc còn ướt.  

 

"Giang Giang."  

 

"Ừm?"  

 

"Lấy anh nhé?"  

 

"Lấy anh đi, gia phả ghi tên em đầu tiên."  

 

Tôi: ????  

 

"Để bài vị em ở vị trí trung tâm."  

 

Tôi: ????  

 

Anh tự nói tự cười, gọi tôi.  

 

"Giang Giang."  

 

Tôi hỏi: "Gì?"  

 

"Đến giờ rồi."  

 

"Giờ gì?"  

 

"Mèo động dục."  

 

Tôi nhíu mày, lắng nghe nhưng không thấy tiếng mèo.  

 

Hiểu rồi.  

 

Động dục đâu phải mèo.  

 

"Giang Giang."  

 

"Ừm."  

 

"Chơi trốn tìm không?"  

 

Câu hỏi nhảy cóc, tôi không hiểu.  

 

Anh hôn cổ tôi.  

 

"Không trốn... chỉ tìm."  

 

14  

 

Kiều Sinh rất "hung dữ."  

 

Xong việc, tôi mệt ngủ thiếp đi.  

 

Tỉnh dậy vì khát nước.  

 

Sờ bên cạnh, trống trơn.  

 

Trên bàn có ly nước.  

 

Tôi có thói quen uống nước ban đêm.  

 

Từ khi yêu Kiều Sinh, ly nước không bao giờ vắng.  

 

Tôi kiểm tra điện thoại.  

 

4:50 sáng.  

 

Chờ một lúc, Kiều Sinh chưa về, tôi đi tìm.  

 

Ra phòng khách, đèn tắt, thấy anh ngồi ban công.  

 

Dưới ánh trăng, anh cầm điếu thuốc.  

 

Tôi không bật đèn, bước đến.  

 

Kiều Sinh phát hiện, ngồi dưới sàn, cười qua cửa kính.  

 

"Tỉnh rồi à?"  

 

"Chắc là anh không đủ sức."  

 

Anh rất đẹp, cười cũng vậy.  

 

Nhưng mắt đỏ hoe, đang kìm nén cảm xúc.  

 

Đến gần, thấy đầy đầu thuốc.  

 

"Đừng ra, toàn mùi thuốc."  

 

Tôi ngồi đối diện, vẽ hình anh trên cửa kính.  

 

"A Sinh đang buồn chuyện gì?"  

 

Anh cười.  

 

"Buồn?"  

 

"Đây là thuốc hậu sự."  

 

"Anh vui lắm!"  

 

Tôi nhìn anh chăm chú.  

 

Khi anh chớp mắt, tôi hỏi.  

 

"A thấy bệnh án rồi à?"  

 

"Bệnh án trên mạng là thật."  

 

"Em rất khó có con."  

 

Mùa đông năm ngoái, tôi nhảy xuống hồ cứu người.  

 

Người không cứu được, mình cũng mang bệnh.  

 

Trong scandal này, việc bị lộ thông tin là bình thường.  

 

Nói xong, tôi thấy Kiều Sinh cứng người.  

 

Lòng tôi thắt lại, nhưng mặt vẫn bình thản.  

 

Không được yêu là chuyện bình thường.  

 

Được yêu, nhưng không lâu, cũng bình thường.  

 

Khi bác sĩ nói tôi khó có con.  

 

Tôi nghĩ, không sao.  

 

Đời người ngắn ngủi, cô đơn là lẽ thường.  

 

Nhưng anh là Kiều Sinh, người tôi rất thích.  

 

Anh cái gì cũng tốt, tôi cái gì cũng không tốt.  

 

Nên thật sự rất đau lòng.