Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kế hoạch của Mai Anh được triển khai một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Cô ấy không muốn vội vàng, bởi vì cô ấy biết, một đòn đánh chí mạng chỉ thực sự hiệu quả khi được tung ra đúng thời điểm. Tôi dõi theo từng bước đi của cô ấy, lòng tôi vừa hồi hộp vừa có chút lo lắng. Tôi không muốn mình trở thành một người ác độc, nhưng tôi cũng không muốn mình tiếp tục là nạn nhân.

 

Mai Anh bắt đầu bằng việc tung ra những thông tin mơ hồ nhưng có sức nặng về những dự án gần đây của Minh Huy trên các diễn đàn kiến trúc, các trang tin tức ngành. Cô ấy không chỉ đích danh anh ta, nhưng những chi tiết mà cô ấy đưa ra lại rất cụ thể, đủ để những người trong ngành nhận ra. Sự xôn xao bắt đầu nhen nhóm trong giới.

 

Tôi thấy Minh Huy bắt đầu bồn chồn. Anh ta gọi điện cho tôi nhiều hơn, nhưng tôi vẫn không nghe máy. Anh ta nhắn tin, giọng điệu đầy vẻ lo lắng. “An Lam, có phải em đang làm gì không? Em đừng làm chuyện dại dột.” Tôi chỉ đọc tin nhắn, rồi lẳng lặng xóa đi, không một chút phản hồi.

 

Một buổi chiều, khi tôi đang làm việc, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người lạ. Đó là một phóng viên của một tờ báo lớn. Anh ta hỏi tôi về mối quan hệ của tôi với Minh Huy, và về những tin đồn xung quanh các dự án của anh ta. Tôi bình tĩnh trả lời rằng tôi không có bất kỳ bình luận nào. Tôi biết, đây là một phần trong kế hoạch của Mai Anh.

 

Minh Huy bắt đầu gặp rắc rối. Các đối tác làm ăn của anh ta bắt đầu đặt câu hỏi, các dự án mới bị đình trệ. Danh tiếng của anh ta, thứ mà anh ta luôn tự hào, bắt đầu bị lung lay. Tôi nghe lỏm được những cuộc điện thoại của anh ta, giọng điệu đầy vẻ tức giận và hoảng loạn.

 

Thảo Vy cũng không yên. Cô ta gọi điện cho tôi, giọng điệu không còn ngọt ngào như trước mà thay vào đó là sự gay gắt. “Chị Lam, chị đang làm gì vậy? Chị định phá hủy cuộc đời anh Huy sao?” Tôi bật cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Cô Thảo Vy, cô nghĩ cô đang nói chuyện với ai vậy? Tôi không làm gì cả. Tôi chỉ đang sống cuộc đời của tôi thôi.”

 

“Chị nói dối!” – Cô ta hét lên. “Chị đang cố tình gây chuyện, phải không? Chị muốn trả thù anh Huy!” Tôi đáp, giọng tôi bình thản: “Trả thù ư? Tôi không có hứng thú với việc đó. Tôi chỉ muốn những người đã làm sai phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình thôi. Cô và Minh Huy, các người đã gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cô ta im lặng một lúc, rồi giọng cô ta nhỏ dần: “Chị Lam, em xin chị, hãy dừng lại đi. Anh Huy sẽ mất tất cả. Bé Mai sẽ không có cha.” Tôi cười khẩy. “Cô Thảo Vy, cô nghĩ đến bé Mai bây giờ sao? Lúc cô và Minh Huy lén lút sau lưng tôi, cô có nghĩ đến hậu quả không? Cô có nghĩ đến việc bé Mai sẽ lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn không?”

 

Tôi tiếp tục: “Hơn nữa, nếu anh ta là một người cha tốt, anh ta đã không để con mình phải sống trong sự lừa dối. Anh ta đã không để con mình phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm của người lớn.” Tôi không muốn nói chuyện với cô ta nữa. Tôi cúp máy, lòng tôi không một chút động lòng.

 

Minh Huy tìm đến tôi ở tòa soạn. Anh ta đứng đợi tôi trước cổng, gương mặt tái mét, mắt thâm quầng. “An Lam, em có thể nói chuyện với anh một chút không?” – Anh ta hỏi, giọng anh ta đầy vẻ tuyệt vọng. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi không một chút cảm xúc.

 

“Anh muốn nói gì?” – Tôi hỏi. Anh ta tiến lại gần, cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã rụt tay lại. “An Lam, anh biết là em đang làm chuyện này. Em hãy dừng lại đi. Em sẽ phá hủy tất cả.” – Anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ van nài.

 

Tôi bật cười. “Phá hủy tất cả? Minh Huy, anh nghĩ tôi còn gì để phá hủy nữa sao? Anh đã phá hủy cuộc đời tôi, niềm tin của tôi rồi. Giờ đây, anh lại còn muốn đổ lỗi cho tôi sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh tự làm tự chịu đi. Đây là hậu quả cho những gì anh đã gây ra.”

 

Anh ta đứng lặng người, ánh mắt thất thần. “Em… em thật sự tàn nhẫn đến thế sao?” – Anh ta hỏi, giọng anh ta run rẩy. “Tàn nhẫn?” – Tôi lặp lại, ánh mắt tôi sắc lạnh. “Anh nghĩ một người phụ nữ bị lừa dối, bị phản bội trắng trợn lại có thể hiền lành được sao? Minh Huy, tôi chỉ đang đòi lại công bằng cho chính mình thôi.”

 

Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại Minh Huy đang đứng đó, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng. Tôi bước đi, lòng tôi không một chút hối hận. Tôi biết, tôi đang làm đúng. Tôi không muốn mình trở thành một nạn nhân mãi mãi. Tôi muốn mình là một người mạnh mẽ, có thể tự bảo vệ bản thân. Và tôi đã làm được. Minh Huy đã phải đối mặt với hậu quả của những gì anh ta đã gây ra. Đây chỉ mới là sự khởi đầu.