Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức về Minh Huy và những bê bối trong công việc của anh ta bắt đầu được đăng tải công khai trên một số trang báo mạng. Mặc dù các bài viết vẫn giữ thái độ trung lập, nhưng những thông tin chi tiết về các dự án bị nghi ngờ, về việc sử dụng mối quan hệ bất chính để đấu thầu đã khiến dư luận xôn xao. Danh tiếng của Minh Huy chính thức bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tôi không chủ động tìm đọc những tin tức đó, nhưng chúng vẫn xuất hiện trên mạng xã hội, trong những cuộc trò chuyện của đồng nghiệp. Tôi nghe thấy những lời bàn tán về Minh Huy, về sự nghiệp đang xuống dốc của anh ta. Lòng tôi không hề hả hê, nhưng cũng không có chút thương cảm nào. Tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng.
Mai Anh gọi điện cho tôi, giọng cô ấy đầy vẻ đắc thắng. “An Lam, mọi chuyện đang diễn ra đúng như chúng ta dự đoán. Minh Huy đang phải đối mặt với rất nhiều rắc rối.” Tôi chỉ ừ hử, không nói gì nhiều. Mai Anh biết tôi không muốn nói về chuyện đó quá nhiều. Cô ấy chỉ muốn thông báo tình hình cho tôi biết.
Công việc của tôi ngày càng bận rộn. Dự án mới mà sếp giao cho tôi đang tiến triển rất tốt. Tôi dành toàn bộ tâm huyết và năng lượng cho nó. Tôi muốn chứng minh cho mọi người thấy, và đặc biệt là cho chính bản thân mình thấy, rằng tôi là một người phụ nữ độc lập, có năng lực, và có thể tự mình tạo dựng cuộc đời mình.
Một ngày nọ, khi tôi đang trên đường đi làm, tôi lại vô tình gặp Thảo Vy. Cô ta đứng đợi tôi trước cổng chung cư, gương mặt tiều tụy, đôi mắt sưng húp. Trông cô ta thật thảm hại. Cô ta nhìn thấy tôi, ánh mắt đầy vẻ van nài.
“Chị Lam, em xin chị, hãy tha cho anh Huy đi.” – Cô ta nói, giọng cô ta run rẩy. “Anh ấy đang gặp rắc rối lớn. Công ty anh ấy có thể sẽ phá sản. Em xin chị, hãy nói với các phóng viên đừng viết bài nữa.” Tôi nhìn cô ta, ánh mắt tôi lạnh lùng. “Cô Thảo Vy, cô nghĩ tôi có quyền lực đến mức đó sao? Tôi không làm gì cả. Đây là hậu quả cho những gì các người đã gây ra.”
Cô ta quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa. “Em xin chị. Em biết em đã sai. Em không nên chen vào giữa hai người. Em xin chị, hãy tha thứ cho em. Em không muốn bé Mai phải chịu khổ.” Nước mắt của cô ta cứ thế tuôn rơi, làm ướt cả mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhìn cô ta quỳ dưới chân mình, lòng tôi không một chút động lòng. Cô ta đã không nghĩ đến bé Mai khi cô ta lén lút với Minh Huy, và bây giờ cô ta lại lấy bé Mai ra làm lá chắn sao? “Cô Thảo Vy, cô đứng dậy đi. Tôi không có gì để nói với cô nữa.” Tôi nói, giọng tôi bình thản.
“Không! Em không đứng dậy đâu! Em sẽ quỳ ở đây cho đến khi chị tha thứ cho em!” – Cô ta nói, giọng cô ta đầy vẻ cố chấp. Tôi thở dài. “Vậy cô cứ quỳ ở đó đi. Tôi không quan tâm.” Tôi quay lưng bước đi, không muốn lãng phí thêm thời gian.
Tôi bước đi, bỏ lại Thảo Vy đang quỳ dưới đất. Tôi không ngoái đầu lại. Tôi biết, cô ta đang cố gắng dùng sự đáng thương để lay động tôi, nhưng tôi sẽ không để cô ta làm vậy. Tôi đã quá mệt mỏi với những trò kịch của họ. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, không có họ.
Buổi tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Minh Huy. Giọng anh ta đầy vẻ tuyệt vọng. “An Lam, em có thể đến gặp anh một chút không? Anh có chuyện muốn nói với em.” Tôi im lặng một lúc. “Có chuyện gì?” – Tôi hỏi.
“Anh biết em đang làm gì. Em hãy dừng lại đi. Em sẽ phá hủy tất cả.” – Anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ giận dữ. Tôi bật cười. “Phá hủy tất cả? Minh Huy, anh nghĩ tôi còn gì để phá hủy nữa sao? Anh đã phá hủy cuộc đời tôi, niềm tin của tôi rồi.”
“An Lam, anh xin em, hãy tha cho anh đi. Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi. Anh sẽ rời bỏ Thảo Vy, anh sẽ cắt đứt mọi liên lạc với cô ta.” – Anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ van nài. Tôi cười khẩy. “Bây giờ anh mới nói những lời đó sao? Anh nghĩ tôi sẽ tin anh nữa sao?”
Tôi tiếp tục: “Minh Huy, anh hãy nhớ kỹ điều này. Tôi không phải là người để anh lợi dụng. Anh đã tự tay hủy hoại tất cả những gì anh có, và đó là hậu quả anh phải gánh chịu. Tôi không có trách nhiệm phải cứu rỗi anh.” Tôi cúp máy, lòng tôi không một chút động lòng. Tôi biết, tôi đã làm đúng. Tôi đã đòi lại công bằng cho chính mình, và tôi sẽ không bao giờ hối hận. Cuộc chiến này đã kết thúc, và tôi là người chiến thắng. Tôi đã tìm lại được sự bình yên cho chính mình.