Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả lớp sôi sùng sục, những lời bàn tán nổi lên không ngừng, không ai ngờ rằng nội dung chat của vị giáo sư trẻ tuổi tài năng nhất trường, vốn lạnh lùng và kín tiếng, lại có thể gây sốc đến vậy.

Còn nhân vật chính của sự việc, giáo sư Lục Ly lạnh lùng kín tiếng, đẩy lại kính, lần đầu tiên bật cười: "Xin lỗi mọi người, vợ của tôi hơi tinh nghịch một chút."

Lớp học chỉ yên lặng trong một giây, giây tiếp theo là những tiếng bàn tán xì xào.

Lúc này, tôi ngồi ở góc khuất, mãi không thể lấy lại tinh thần.

Đầu óc chạy đua với tốc độ cao, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chẳng lẽ anh ấy chính là người yêu qua mạng của tôi?

Trong lúc tôi đang lo lắng, giây tiếp theo điện thoại tôi rung lên tin nhắn.

"Ngoan, đợi anh về chụp hình cho em."

Tôi thậm chí còn hiểu ý nghĩa của việc chụp hình mà anh ấy nói.

Đầu óc lại không kiềm chế được mà hiện lên những bức hình cơ bụng, đường cong quyến rũ, yết hầu gợi cảm... mà anh ấy đã gửi cho tôi trước đây.

Đúng lúc tôi sắp chảy nước miếng, tôi chợt tỉnh táo.

Không không, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này.

Ánh mắt tôi đảo qua người đàn ông đang cầm điện thoại, nở nụ cười trên bục giảng.

Cơ bản đã xác định, anh ấy chính là người mà tôi thường gọi là "chồng ơi"!

Khi buổi học kết thúc, cả lớp vẫn chìm đắm trong tin nhắn gây sốc vừa nhìn thấy.

"Chà, không ngờ người lạnh lùng kia lại là người chịu dưới!"

"Không ngờ giáo sư lại là người sợ vợ!"

"Nhưng sao tôi thấy có chút ngọt ngữ thế không biết!"

"Ah... tôi thật sự rất muốn biết vợ anh ấy là người như thế nào!"

Gai xương rồng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào mới có thể khiến vị giáo sư lạnh lùng của chúng ta trở nên như vậy!"

...

Nghe những lời bàn tán xung quanh, tôi chỉ cảm thấy má nóng bừng.

Không thể nghe thêm được nữa, tôi lập tức thu sách vở và chuẩn bị chạy trốn.

3

Tôi muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đầy rẫy thị phi này, nhưng có lẽ vì quá vội vàng.

Vừa bước qua góc cầu thang, tôi đ.â.m sầm vào một bờ n.g.ự.c vững chãi.

Cảm giác chắc nịch khiến mũi tôi đau điếng, tôi ôm lấy mũi đau nhức ngẩng đầu lên: "Ai đấy? Đi đường không..."

Lời trách móc vừa thốt ra, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng căng thẳng trước mặt, tôi lặng lẽ nuốt nước bọt, theo phản xạ muốn quay người bỏ chạy.

Không ngờ Lục Ly lại chặn đường tôi một lần nữa.

Anh nhìn tôi từ trên cao, giọng nói lạnh lùng: "Sao trước đây tôi chưa từng thấy em trong lớp của tôi?"

Lúc này, anh hơi nhíu mày, toàn thân toát lên vẻ uy nghiêm, vẻ ngoài đứng đắn như vậy hoàn toàn trái ngược với hình ảnh trong điện thoại!

Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh: "Có lẽ vì bình thường em luôn ngồi ở góc, lại khá kín đáo nên... nên..."

Khi tôi nói câu này, ánh mắt nghiêm khắc của anh vẫn không rời khỏi người tôi.

Không dám ở trước mặt anh thêm nữa, tôi cúi đầu vội vã nói thêm: "Thưa thầy, nếu không có việc gì thì em xin phép."

Dứt lời, tôi quay người nhanh chóng rời đi.

Lục Ly đứng phía sau tôi, hơi nhíu mày.

Tôi biết anh ấy chắc chắn nghi ngờ tôi, nhưng có lẽ chỉ coi tôi là một fan hâm mộ đến vì anh.

May quá...