Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc tôi bước vào, người đàn ông đang cúi đầu sắp xếp tài liệu, ống tay áo sơ mi xắn lên, lộ ra cánh tay chắc nịch.

Động tác bình thường nhất dưới tay anh dường như cũng toát lên cảm giác cao cấp khiến người ta không thể rời mắt.

Nhận thấy tôi đứng bên cạnh, người đàn ông dừng tay: "Bài tập lần này, chỉ mỗi em chưa nộp."

Tôi xấu hổ cúi đầu: "Vâng."

"Nhanh lên."

"Đưa điện thoại đây, tôi  gửi cho em một ít tài liệu, chắc sẽ có ích cho bài luận của em."

Tôi không chút đề phòng, đưa điện thoại cho anh ấy.

Khi màn hình sáng lên.

Đồng tử tôi chấn động, tôi quên mất hình nền điện thoại là con ch.ó nhà tôi!

Mà trước đây khi trò chuyện, tôi còn gửi cho anh ấy ảnh con ch.ó nhà tôi!

Tôi nhanh chóng nhấp vào tệp, giờ tôi chỉ hy vọng Lục Ly không để ý đến màn hình vừa rồi.

Tiếc là sự việc không như mong muốn, Lục Ly khẽ mở môi mỏng: "Hình nền của em..."

Tôi gượng cười ngượng ngùng: "Con chó này dễ thương nhỉ, ảnh là em tìm trên mạng, lúc đó thấy dễ thương nên đặt làm hình nền luôn."

Nghe xong câu trả lời của tôi, anh chỉ ậm ừ một cách khó hiểu: "Vậy sao?"

Tôi vội vàng gật đầu.

May mắn là anh không tiếp tục quan tâm đến chuyện này, mà cúi đầu mở thư mục của mình, sau đó nói: "Chúng ta kết bạn WeChat đi, tôi gửi tệp cho em."

Gai xương rồng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vẫn là giọng nói thanh lạnh đó, nhưng không biết có phải ảo giác không, giọng anh dường như dịu dàng hơn lúc nãy.

Tôi cứng đờ ngẩng đầu, nở một nụ cười với Lục Ly còn khó nhìn hơn cả khóc: "Không... không cần đâu, chúng ta airdrop[ là được rồi."

Lúc này tim tôi đập loạn xạ, sợ anh sẽ tiếp tục kiên trì.

Nếu thật vậy, tôi sẽ lộ bản thân mất.

Nhìn tôi sâu sắc, anh đột nhiên đứng dậy thở dài: "Làm giảng viên, mà kết bạn WeChat với học sinh cũng không được sao?"

"Không phải."

Lúc này tôi không kiềm chế được hơi thở gấp gáp, không kiềm chế được bước chân lùi lại: "Chỉ là cá nhân em không quen, với lại airdrop không tiện hơn sao?"

Tôi lùi từng bước, anh tự nhiên tiến từng bước, cho đến khi ép tôi vào góc tường.

Hương thơm dễ chịu của người đàn ông bao phủ lấy tôi, dường như bị mùi hương đó mê hoặc, đầu óc tôi không kiềm chế được mà hiện lên những bức ảnh gây sốc.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc áo sơ mi trắng tinh trước mặt, không nhịn được nghĩ... cảm giác chiếc áo sơ mi này dưới tay sẽ thế nào nhỉ?

Trong lúc trưởng thành như vậy, tôi lại như bị ma nhập, đưa ngón tay ra nhẹ nhàng chọc vào bộ n.g.ự.c gần trong tầm mắt. xL

Nghe rõ tiếng hít sâu, tôi mới chợt tỉnh, mặt nóng bừng không kiềm chế được: "Em sẽ nhanh chóng viết xong luận văn giao cho thầy."

Anh cười: "Ừ."

Đồng thời, điện thoại tôi cũng nhận được tệp anh gửi.

Giọng nói trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu: "Cần giúp đỡ lúc nào cứ nói."

Tôi gật đầu, rồi chạy vụt đi.