Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi người đều biết, không thể nói đạo lý với một kẻ thiểu năng.
Tôi hít một hơi thật sâu: “Miệng của cậu đã ngâm mấy năm rồi sao thúi như vậy? Nắp óc vào rồi hẵng nói chuyện với tôi. Ồ, nhìn xem trí nhớ của tôi này. Tôi lại đối xử với cậu giống như con người. Tôi khuyên cậu mau chóng trốn đi, không người thu rác sắp tới rồi!”
Lâm Dã ngơ ngác tại chỗ, môi run rẩy, trừng mắt cả nửa ngày không nói lên lời.
Tôi cười nhạo một tiếng rồi nhấc chân muốn rời đi.
Anh ta đột nhiên ôm lấy eo tôi còn cố gắng muốn dán cái miệng thối kia lên mặt tôi.
“Ông đây chính là thích loại ớt cay nhỏ như cậu!”
Phổi của tôi vì tức giận mà muốn nổ tung, nhưng từ đầu đến cuối đều không thể tránh được anh ta, nước mắt lập tức rơi xuống.
7.
Lúc này Tống Từ Dịch đột nhiên xông tới xô Lâm Dã ra đất.
Một bàn tay đè anh ta lại còn tay kia hung hăng đấ.m mạnh lên mặt anh ta.
Lâm Dã giống như một con ch.ó chếc không hề có sức đáp lại.
Tôi ngơ ngác nhìn Tống Từ Dịch, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt u ám như vậy của anh.
Nhưng giây phút đó, anh giống như thiên thần hạ phàm.
“Mày nghĩ mày là cái gì mà dám ức h.i.ế.p em gái tao!”
“Còn dám quấy rầy em ấy nữa thì không đơn giản là bị oánh một trận như vậy đâu.”
Lâm Dã cuộn tròn người nằm trên đất, vẻ mặt đau đớn, môi nhợt nhạt.
😁
Mà Tống Từ Dịch nhìn anh ta giống như là đang nhìn thứ rác rưởi nào đó, lạnh lùng đến cực điểm.
Anh kéo tôi đang bị dọa ngốc đi ra ngoài, giọng nghiêm khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tại sao gặp loại chuyện như thế này mà không nói cho anh biết?”
“Nếu không xử lý được cũng có thể mách cho cha mẹ biết. Nếu hôm nay anh tới chậm một bước thì làm thế nào?”
Tôi cúi đầu, thấp giọng đáp: “Em nghĩ rằng cậu ta không dám, hơn nữa...”
Tôi sợ điều này sẽ mang thêm gánh nặng cho gia đình và có ảnh hưởng không hay.
Tuy rằng bọn họ đối xử với tôi rất tốt, nhưng tóm lại tôi không dám đánh cược vào một phần vạn tỷ lệ sẽ bị ghéc.
Anh gặng hỏi: “Hơn nữa cái gì?”
Tôi mím môi: “Hơn nữa anh vốn không để ý đến em, nhìn thấy em thì luôn muốn bỏ chạy.”
“...”
Vẻ mặt của Tống Từ Dịch trở nên gượng gạo, ánh mắt mờ mịt khẽ chớp.
“Đó còn không phải do em luôn cáo trạng với mẹ sao, anh cũng sợ em.”
Nhìn thấy vẻ mặt bị nghẹn của anh, tôi không nhịn được bật cười.
Anh giả vờ tức giận mà nhéo mặt tôi.
“Được rồi, anh bảo đảm sau này sẽ không trốn tránh em nữa, tan học thì về cùng anh, nghe chưa?”
“Hơn nữa em là công chúa nhỏ của nhà ta, nếu như có bất kỳ tổn thương gì thì đều có thể nói cho người nhà biết. Nuôi em không phải để em bị bắ.t nạ.t.”
Tôi lặng lẽ nhìn khuôn mặt góc cạnh của anh, cảm xúc ngọt ngào khó hiểu chợt dâng lên trong lòng.
“Vâng, em biết rồi, anh trai.”
“Nhưng mà đây là lần đầu tiên anh biết em mắng người lợi hại như vậy, đã lâu không thấy!”
“...”
Tôi là con gái dịu dàng thì không thể mắng chửi người được.