Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trọng tâm là, liệu bây giờ Thẩm Mặc Khanh còn đủ bằng chứng để kiện cô ta không?"

 

"Nhất Ninh, chuyện này, bản thân Thẩm Mặc Khanh đã làm không tử tế. Sau khi biết mình bị hạ thuốc, anh ta không lập tức giữ lại bằng chứng, báo cảnh sát để xử lý."

 

"Mà lại chọn thỏa hiệp."

 

"Thứ hai, trong tình huống Bạch Nhược Vi mang thai, anh ta đáng lẽ phải dứt khoát ngay lập tức."

 

"Nhưng anh ta lại chọn đăng ký kết hôn, để cho đứa bé một danh phận sao?"

 

"Nói cho cùng, anh ta chính là kẻ ích kỷ, anh ta vừa muốn có cháu, vừa muốn Bạch Nhược Vi sinh con cho mình. Thậm chí, gia đình họ còn nghĩ, dù sao Bạch Nhược Vi cũng được họ nuôi lớn, lợi lộc không chảy ra ngoài."

 

"Vợ đẹp thiếp xinh, còn gì bằng?"

 

"Oan có đầu, nợ có chủ, chúng ta có thể kiện Bạch Nhược Vi tội bạo lực mạng, và kiện Thẩm Mặc Khanh."

 

Dì Cam nói.

 

Tôi đáp lời, khi vừa phát hiện Thẩm Mặc Khanh và Bạch Nhược Vi đã đăng ký kết hôn, tôi cảm thấy như trời đất sụp đổ.

 

Sau một thời gian hoãn binh, tôi đột nhiên cảm thấy chán ghét, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi mối quan hệ tồi tệ này cùng những người và sự việc liên quan.

 

Dì Cam nộp các tài liệu, bằng chứng liên quan, và tiến hành các thủ tục.

 

Thẩm Mặc Khanh đồng ý hòa giải, tiền sính lễ tôi không cần trả lại, ngoài ra, anh ta còn gom thêm hai trăm nghìn tệ đưa cho tôi, coi như là bồi thường.

 

Dì Cam hỏi tôi có đồng ý không?

 

Tôi đồng ý, mọi chuyện coi như chấm dứt tại đây.

 

Tiền nhanh chóng được chuyển vào tài khoản của tôi, ngoài ra, Thẩm Mặc Khanh còn nhờ Dì Cam gửi đến một chiếc trâm vàng mà hôm đó ở tiệm vàng tôi đã thử.

 

Dì Cam thở dài, nói: "Thẩm Mặc Khanh nói, cháu đeo rất đẹp, nên anh ta đã mua nó ở tiệm vàng, coi như là bồi thường."

 

Tôi nhìn chiếc trâm vàng, trong lòng trăm mối tơ vò, không biết nên nói gì cho phải.

 

"Ngoài ra, Thẩm Mặc Khanh đã nộp đơn ly hôn." Dì Cam cười khổ: "Anh ta tìm một người bạn của dì làm luật sư."

 

"Trong tay anh ta có video Bạch Nhược Vi quỳ gối cầu xin, cũng có video Bạch Nhược Vi thừa nhận đã hạ thuốc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Cả giấy cam đoan do Bạch Nhược Vi viết nữa."

 

"Nhưng luật sư của anh ta nói tình hình không khả quan lắm."

 

"Bởi vì—người phụ nữ đó đang mang thai, chỉ cần cô ta khăng khăng, rằng mọi việc cô ta làm, đều vì tình yêu..."

 

Đều vì tình yêu?

 

Chẳng lẽ, lấy danh nghĩa tình yêu, là có thể làm những chuyện hoang đường và dơ bẩn như vậy sao?

 

Đây là tình yêu ư?

 

Đây là sự báng bổ từ "tình yêu".

 

Tất nhiên, những điều này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

 

Vừa hay đối tác của tôi nói rằng anh Xử, người phụ trách thị trường nước ngoài, có chút việc gia đình, hỏi tôi có muốn ra nước ngoài để giải khuây không?

 

Tôi đang định tránh xa mọi thứ phiền não này, nên vui vẻ đồng ý.

 

Bố mẹ và em trai tôi đều không yên tâm khi tôi ra nước ngoài, tôi an ủi họ, đây là công việc, vả lại, tôi chỉ đi có nửa năm thôi.

 

Cứ như vậy, chưa đầy nửa tháng, tôi vội vã ra nước ngoài, tiếp quản công việc của anh Xử.

 

Nơi đất khách quê người, cộng thêm bận rộn dự án, tôi bận đến mức chân không chạm đất, nhất thời cũng không có thời gian nghĩ đến những chuyện tình cảm vớ vẩn kia.

 

Mỗi tối về đến căn hộ thuê, tôi lăn ra ngủ, vô cùng thanh thản.

 

Thoáng chốc nửa năm đã trôi qua, hình bóng Thẩm Mặc Khanh trong tâm trí tôi đã dần dần mờ nhạt.

 

Cảm giác rất lạ, nửa năm trước, tôi yêu anh ta đến c.h.ế.t đi sống lại, cảm thấy không có anh ta, tôi sẽ không sống nổi.

 

Khi chuẩn bị kết hôn, chúng tôi còn bàn bạc sẽ có hai đứa con, trai hay gái đều không quan trọng.

 

Lên kế hoạch nuôi một con mèo, hoặc một con thỏ nhỏ. Tôi thích thỏ, nhưng thỏ ngốc nghếch, không thông minh bằng mèo.

 

Linlin

Bây giờ, tôi lại cảm thấy, anh ta cách tôi thật xa xôi.

 

Tất nhiên, tin tức về Thẩm Mặc Khanh, tôi vẫn lác đác nghe được.