Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm sau.

Ngu Thanh Đại bước ra khỏi phòng để hít thở không khí, liền thấy Quý Đình Chu đang mặc tạp dề bận rộn trong bếp.

Thấy vậy, cô cười lạnh một tiếng, quay người đi về phía vườn sau.

Hoa hồng trong vườn sau nở rất rực rỡ.

Ngu Thanh Đại nhìn vườn hồng ngập tràn, ánh mắt thêm phần dịu dàng.

Cô rất thích hoa.

Khi ở Pháp, Cố Trạm để chiều lòng cô, đã đặc biệt trồng đủ loại hoa trong trang viên ở Pháp.

Mỗi tối, họ đều nắm tay nhau đi dạo trong vườn sau.

Lúc đó, cuộc sống của họ bình dị mà hạnh phúc.

“Thanh Đại, em đang làm gì vậy?”

Giọng nói của Quý Đình Chu từ phía sau truyền đến, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.

Ngu Thanh Đại thu lại cảm xúc trong mắt, quay người định trở về.

Quý Đình Chu đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng giữ chặt cổ tay cô: “Thanh Đại, tối qua em đã không ăn gì rồi, tối nay dù sao cũng ăn một chút có được không? Nếu em cứ tiếp tục không ăn, vậy thì tôi sẽ để tất cả người hầu trong biệt thự cũng không ăn, chúng tôi sẽ cùng em nhịn.”

Nghe thấy lời uy h.i.ế.p của anh ta, ánh mắt Ngu Thanh Đại chấn động.

“Quý Đình Chu, anh thật hèn hạ vô sỉ!”

Thấy cảm xúc cô có chút biến động, Quý Đình Chu khóe môi cong lên cười, mạnh mẽ kéo cô vào phòng khách.

Quý Đình Chu trước đây chưa từng xuống bếp.

Giờ đây để làm cô vui, ngày nào anh ta cũng thay đổi món để nấu cho cô.

Ngay cả bữa sáng đơn giản nhất anh ta cũng làm đầy cả một bàn.

“Thanh Đại, tôi làm theo những món em thích ăn trước đây, em nếm thử xem có ngon không.”

Quý Đình Chu vừa nói vừa gắp bánh bao chiên đặt vào bát cô.

Ngu Thanh Đại không muốn ăn cơm anh ta nấu, nhưng nghĩ đến lời uy h.i.ế.p của anh ta, sau vài lần thay đổi cảm xúc, cô cầm đũa lên ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thấy vậy, mắt Quý Đình Chu ánh lên tia sáng.

Anh ta không ngừng gắp thức ăn cho cô và nói chuyện với cô.

Còn Ngu Thanh Đại thì luôn giữ vẻ hờ hững, cũng không giao tiếp nhiều với anh ta.

Đối với điều đó, Quý Đình Chu cũng không tức giận.

Ăn sáng xong, Ngu Thanh Đại vừa định về phòng thì bị Quý Đình Chu gọi lại.

“Thanh Đại, em đợi một chút, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Bước chân Ngu Thanh Đại khựng lại, quay người liền thấy anh ta bước đến trước mặt mình, đưa cây roi trong tay cho cô.

“Thanh Đại, lúc trước tôi vì Thẩm Thanh Dao mà sai người đánh em 99 roi.”

“Hôm nay, em cứ đánh trả lại những uất ức mà em đã phải chịu đựng khi đó.”

Nhìn đôi mắt chân thành của anh ta, hai bàn tay buông thõng hai bên của Ngu Thanh Đại đột nhiên siết chặt lại.

“Quý Đình Chu, anh đang giả vờ cái gì vậy?”

“Anh tưởng hôm nay tôi đánh anh 99 roi thì những tổn thương tôi phải chịu đựng khi đó có thể xóa sạch sao?”

Nghe vậy, Quý Đình Chu lắc đầu nói: “Thanh Đại, tôi biết những tổn thương em phải chịu đựng khi đó không phải ngày một ngày hai là có thể bù đắp được. Hôm nay tôi để em đánh trả, chỉ là muốn em hả giận, không có ý gì khác.”

Nhìn cây roi trước mặt, Ngu Thanh Đại không kìm được nhớ lại cảnh tượng cô bị đánh đòn khi đó.

Đầu ngón tay cô run lên, cầm lấy cây roi trên tay anh ta.

Ngay giây tiếp theo, cô giơ tay quất mạnh một roi lên người anh ta!

Lập tức, vết m.á.u thấm qua quần áo, mặt Quý Đình Chu tái nhợt, bước chân không tự chủ lùi lại mấy bước.

Thấy dáng vẻ đó của anh ta, Ngu Thanh Đại trong lòng cảm thấy rất hả hê.

Cô nắm chặt cây roi trong tay, giơ tay quất thêm mấy cái nữa.

Cho đến khi anh ta thảm hại nằm sấp trên mặt đất, Ngu Thanh Đại mới dừng động tác trong tay, cô vứt cây roi xuống đất, quay lưng lại với anh ta lạnh lùng nói: “Quý Đình Chu, bây giờ tôi chỉ cần ở chung một chỗ với anh là đã cảm thấy ghê tởm rồi, nếu anh thực sự không muốn tôi hận anh, thì hãy để tôi rời khỏi đây, chúng ta kết thúc trong êm đẹp.”

Kết thúc trong êm đẹp sao?

Anh ta ngày đêm mong nhớ bấy lâu, khó khăn lắm mới đưa được cô từ Pháp về.

Anh ta không làm được việc kết thúc trong êm đẹp!