Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

2.

Sáng sớm hôm sau.

Ngu Thanh Đại vừa bước vào phòng khách, đã thấy cảnh Quý Đình Chu dịu dàng lau khóe miệng cho Thẩm Thanh Dao.

Cô đứng yên tại chỗ, trái tim như bị đập mạnh một cái.

Ở bên cạnh Quý Đình Chu nhiều năm như vậy, Ngu Thanh Đại vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy anh ta dịu dàng chu đáo đến thế.

“Thanh Dao, sáng nay anh có một cuộc họp ngân hàng đầu tư cần phải tham dự, em ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, đợi tan họp anh sẽ cùng em đi dự buổi đấu giá.”

Nghe vậy, Thẩm Thanh Dao đứng dậy chỉnh lại cà vạt cho anh ta, giọng nói mềm mại: “Đình Chu có việc thì cứ đi đi, để vệ sĩ của anh ở lại bầu bạn với em là được rồi.”

Nói xong, cô ta liếc nhìn Ngu Thanh Đại đang đứng cách đó không xa.

“Được, mọi chuyện nghe em hết.”

Quý Đình Chu chiều chuộng đáp lời, rồi quay sang nhìn cô, giọng điệu nghiêm túc: “Thanh Đại cô ở lại, chăm sóc Thanh Dao thật tốt.”

Quý Đình Chu sải bước rời khỏi biệt thự.

Chớp mắt, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.

Nụ cười dịu dàng trên mặt Thẩm Thanh Dao biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, cô ta lạnh lùng mở miệng: “Theo tôi lên lầu.”

Ngu Thanh Đại không dám phản kháng, đi theo cô ta vào thư phòng tầng hai.

Nói ra thật buồn cười.

Cô đã theo Quý Đình Chu mười một năm, vậy mà đây là lần đầu tiên cô bước vào thư phòng của anh ta.

Khoảnh khắc bước vào thư phòng, Ngu Thanh Đại như bị sét đánh ngang tai –

Trên tường thư phòng treo đầy ảnh của Thẩm Thanh Dao.

Có ảnh thơ ấu của cô ta, ảnh tốt nghiệp, cả ảnh chụp chung khi hai người còn trẻ đi du lịch...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thì ra Quý Đình Chu cấm dục cũng sẽ vì yêu mà trở nên điên cuồng.

“Rầm!”

Cốc nước bị ném xuống đất.

Ngu Thanh Đại nhìn theo tiếng động, thì thấy Thẩm Thanh Dao đá đá những mảnh vỡ dưới đất, rồi thản nhiên nói: “Quỳ lên đây.”

Cô ngây người.

“Sao, cô không chịu à?” Thẩm Thanh Dao cau mày, tiếp tục nói: “Cô đừng quên, Đình Chu trước khi đi đã dặn cô phải chăm sóc tôi thật tốt, chỉ nửa tháng nữa thôi tôi sẽ là Quý phu nhân danh chính ngôn thuận, quỳ hay không quỳ, cô tự mình suy nghĩ cho kỹ!”

Ngu Thanh Đại hiểu được lời đe dọa trong câu nói của cô ta, nén lại cảm xúc trong mắt.

“Thuộc hạ không dám.”

Ngu Thanh Đại từ từ quỳ xuống.

Những mảnh vỡ sắc nhọn xuyên qua ống quần cô, như vô số mũi kim nhỏ đ.â.m mạnh vào da thịt, cơn đau lan dọc theo từng thớ xương thịt.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, Ngu Thanh Đại lặng lẽ chịu đựng, không hề lên tiếng.

Cô từ nhỏ đã được huấn luyện phi nhân tính, chút đau đớn này đối với cô chẳng là gì.

Thẩm Thanh Dao thong thả ngồi trên ghế sofa, nhàn nhã uống cà phê: “Ngu Thanh Đại, nhìn những bức ảnh treo trong thư phòng, cô có suy nghĩ gì?”

“Thuộc hạ... thấy Quý tổng dành tình cảm sâu đậm cho Thẩm tiểu thư.” Cô nén lại nỗi chua xót trong lòng, trầm ổn đáp.

“Không có suy nghĩ nào khác sao?” Thẩm Thanh Dao đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô.

“Không có.”

Câu trả lời kiên định của Ngu Thanh Đại, lại bị cà phê hắt vào mặt.

Giây tiếp theo, Thẩm Thanh Dao cao ngạo bước đến trước mặt cô, tay phải siết chặt cằm cô: “Ngu Thanh Đại, cô đã theo Đình Chu mười một năm, tôi không cần biết trước đây giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, sau này anh ấy sẽ là chồng tôi, nếu cô còn có ý nghĩ khác, tôi không ngại tự tay g.i.ế.c cô, hiểu không?”

“Thuộc hạ hiểu rồi.”

Thẩm Thanh Dao lại quay người ngồi về ghế sofa, nhàn nhã ở trong thư phòng ba tiếng đồng hồ.