Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì Thẩm Thanh Dao, không tiếc đẩy cô lên giường người đàn ông khác...

Không!

Cô không cam tâm!

Ngu Thanh Đại đứng dậy muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh ta một chiêu đánh ngất.

Trước khi ý thức mơ hồ, cô nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Quý Đình Chu, trái tim tê dại dâng lên từng đợt đau đớn.

Quý Đình Chu, anh thật độc ác!

Khi mở mắt lần nữa, Ngu Thanh Đại bị Thẩm Mặc Dương đè lên người, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai, bàn tay hắn lướt qua gò má cô.

"Quý Đình Chu đúng là nhẫn tâm, vậy mà thật sự dám gửi cô mỹ nhân này sang đây."

Cô muốn giãy giụa, nhưng hai tay bị dây thừng trói chặt, căn bản không thể phản kháng.

"Mỹ nhân, tôi đã nhớ cô lâu lắm rồi, tối nay tôi sẽ khiến cô thoải mái."

Thẩm Mặc Dương điên cuồng xé quần áo cô, thấy hắn sắp đạt được mục đích, Ngu Thanh Đại liền một cước đạp hắn ngã xuống đất, sau đó tự cọ xát làm đứt dây thừng trên tay.

Thoát khỏi sự trói buộc của dây thừng, cô giơ tay tung một cú quật qua vai, nhân cơ hội đó bỏ trốn.

Trời đột nhiên đổ mưa lớn.

Ngu Thanh Đại mặc cho nước mưa làm ướt quần áo, cô nhìn con đường phía trước, nhận ra mình lại không biết đi đâu.

"Thanh Đại!"

Sau lưng truyền đến tiếng gọi quen thuộc.

Bước chân cô khựng lại, quay đầu nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen dừng cách đó không xa.

Quý Đình Chu đang che ô bước về phía cô.

"Thoát khỏi tay Thẩm Mặc Dương rồi, sao không về nhà?"

Nghe lời hỏi của anh ta bên tai, Ngu Thanh Đại chỉ thấy buồn cười đến cực điểm.

Nhà?

Cô từng có một mái nhà thật sự bao giờ đâu?

Mưa càng lúc càng lớn.

Quý Đình Chu cau mày nhìn trời, lạnh lùng nói: "Thôi được rồi, trước hết về với tôi đã, Thanh Dao hôm nay bị dọa không nhẹ, em về xin lỗi cô ấy một tiếng, chuyện này coi như bỏ qua."

Khoảnh khắc này, Ngu Thanh Đại bật cười.

Hóa ra, hôm nay anh ta đến tìm cô, là để bắt cô xin lỗi...

Ngu Thanh Đại mắt đỏ hoe, không nhịn được mà đặt tay lên ngực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

May mắn thay, cô đã không còn cảm thấy đau nữa.

Bởi vì tình yêu cô dành cho anh ta, đã sớm tan biến rồi.

Ngu Thanh Đại đi theo Quý Đình Chu vào biệt thự.

Thẩm Thanh Dao liền nhanh chóng chạy tới, vươn tay ôm chặt lấy anh ta, giọng điệu đầy tủi thân: "Đình Chu, sao giờ anh mới về?"

Nghe vậy, Quý Đình Chu dịu dàng xoa đầu cô ta nói: "Đừng sợ Thanh Dao, anh đã đưa kẻ chủ mưu về rồi, em muốn trừng phạt thế nào cũng tùy em."

Thẩm Thanh Dao tựa vào lòng anh, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý, nhưng lời nói ra vẫn yếu ớt: "Đình Chu, làm như vậy có hơi không hay không?"

"Sao lại không hay?"

"Em trừng phạt cô ta, là đã coi trọng cô ta rồi."

Lời nói lạnh nhạt của anh ta vừa dứt, Thẩm Thanh Dao duyên dáng cười rộ lên: "Vậy sao, thế thì cứ phạt cô ta quỳ ngoài trời một đêm đi."

"Được, nghe em."

Ngu Thanh Đại bị hai bảo vệ kéo ra ngoài.

Cô bị ấn xuống quỳ trên mặt đất, mưa lớn làm ướt quần áo, nước mưa men theo quần áo cô nhỏ giọt.

Khoảnh khắc này, Ngu Thanh Đại vô cùng thảm hại.

Xuyên qua màn mưa, cô nhìn thấy cảnh Quý Đình Chu và Thẩm Thanh Dao ôm hôn nhau.

Nước mắt hòa lẫn với nước mưa rơi xuống, Ngu Thanh Đại đột nhiên cười mà mắt đỏ hoe.

Cô đang cười chính mình.

Cười sự không biết tự lượng sức của bản thân.

Ngu Thanh Đại quỳ cả đêm dưới mưa lớn, cả người lờ đờ.

Cô đã nghỉ ngơi trong phòng tròn hai ngày.

Còn hôm nay, chính là ngày Quý Đình Chu và Thẩm Thanh Dao kết hôn.

Sáng sớm, bên ngoài pháo nổ vang trời, khách khứa ra vào không ngớt, tràn ngập không khí náo nhiệt.

Ngu Thanh Đại bình tĩnh cất gọn tất cả giấy tờ.

Cô từ cửa sau bước ra, chiếc xe cưới của Quý Đình Chu vụt qua.

Cô đứng tại chỗ, lặng lẽ nhìn anh ta tay ôm hoa tươi bước vào biệt thự.

Quý Đình Chu, chúc anh tân hôn vui vẻ.

Cũng chúc tôi hoàn toàn giải thoát.

Giây tiếp theo, cô xoay người, đi ngược lại hướng anh ta!

Đi tìm kiếm hạnh phúc thuộc về mình!