Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đứng dậy kéo Tiêu Thành lại, anh run b.ắ.n người, suýt khóc.

 

"Vợ ơi... em không thể bỏ anh được..."

 

Tôi mắng anh, nói vớ vẩn gì thế?

 

Từ xưa đến nay, nạp thiếp đều là chuyện vui, giờ chồng tôi lấy vợ bé, sao tôi lại giận được chứ?

 

Trình Vân rụt rè đứng dậy, mặt đỏ như mây: "Chị ơi chị yên tâm, con em sinh ra, cũng giống như con chị sinh ra thôi!"

 

Tôi cười tủm tỉm gật đầu, đưa tay đẩy cả hai vào phòng ngủ rồi đóng cửa, khóa lại.

 

Mẹ chồng giãn mặt ra: "Hừ, coi như cô biết điều!"

 

Tôi khiêm tốn đáp: "Đều là mẹ dạy tốt cả."

 

Bà ta không biết, tôi bên ngoài khách sáo bao nhiêu thì Tiêu Thành bên trong lại vội vàng như một con husky bấy nhiêu.

 

Trình Vân muốn lại gần kéo Tiêu Thành thì bị anh nhảy ra xa năm mét: "Cô tránh xa tôi ra! Nếu cô dám chạm vào tôi, tôi sẽ đập đầu c.h.ế.t ngay tại đây!"

 

Trình Vân ngạc nhiên: "Anh hoảng gì chứ? Vợ anh còn đồng ý mà!"

 

Tiêu Thành vã mồ hôi hột vì lo lắng, vợ đồng ý không có nghĩa là anh đồng ý.

 

Nếu anh mà thật sự làm chuyện đó, liệu có sống được đến ngày mai hay không còn là chuyện khác!

 

Người khác không biết cái tính của vợ anh chứ sao anh lại không biết được chứ?

 

Một phòng toàn người bị cô đánh như đánh gà con!

 

Mặc cho Trình Vân nói ngon nói ngọt thế nào, Tiêu Thành vẫn sống c.h.ế.t bảo vệ thân thể mình.

 

Mãi cho đến một tiếng sau, cửa mở, Tiêu Thành nhanh chân hơn, lao ra ôm lấy tôi khóc: "Vợ ơi, đáng sợ quá, chúng mình về nhà thôi huhu..."

 

Trình Vân mặt tái xanh đi ra, ánh mắt nhìn mẹ chồng phức tạp đến lạ: "Bà cô, con trai bà cô... chắc không phải có bệnh gì đấy chứ!"

 

Anh trốn cô ta như trốn ôn dịch vậy, ánh mắt ghét bỏ đó còn nhiều hơn tất cả những cái lườm nguýt cô ta nhận được trong nửa đời trên cộng lại!

 

Mẹ chồng hiểu lầm: "Con nói gì? Tiêu Thành... không được à?"

 

Tôi ngây người, không phải anh khá được sao? Chưa kịp mở lời, Tiêu Thành đã liều mạng gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy! Con không được, con không thể sinh con được!"

 

“Mau bảo người phụ nữ này đi đi!”

 

"Không sao!" 

 

Mẹ chồng quyết tâm: "Một lần không được thì làm thêm lần nữa, kiểu gì cũng thành công thôi!"

 

Bà ta nói với Trình Vân: "Vì năm mươi vạn tệ, con cũng phải nghĩ cách đi chứ!"

 

Ánh mắt rụt rè ban đầu của Trình Vân lập tức trở nên kiên định.

 

Vì năm mươi vạn tệ thì bị ghét bỏ thì có sao đâu?

 

Người đàn ông này, cô ta nhất định phải ngủ cùng!

 

Nửa đêm, Tiêu Thành không ngủ, lục lọi khắp các ngăn tủ.

 

Cuối cùng tìm ra một cái kéo, nhét vào tay tôi.

 

Anh nhắm mắt, hạ quyết tâm: "Vợ ơi, em thiến anh đi! Anh thà c.h.ế.t cũng phải bảo vệ sự trong sạch của mình!"

 

Tôi bật cười ngớ người, lật người đè Tiêu Thành xuống dưới: "Là sợ yêu tinh quấn thân hay là sợ em đòi mạng đây?"

 

Linlin

Tiêu Thành đỏ mặt giải thích: "Lúc đầu anh sợ vợ đánh anh nhưng xét kỹ chuyện này thì thấy thật vô lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Chúng ta không sinh là vì không muốn sinh nhưng mẹ anh lại đổ hết trách nhiệm lên đầu vợ, còn muốn làm vợ mất mặt trước mọi người.

 

Người ta đều nói vợ chồng là một, vợ bị sỉ nhục tức là chồng bất tài. Thôi thì thiến đi cho rồi!"

 

Tôi khẽ cười, chặn miệng anh lại.

 

Thiến sao? Tôi đâu có nỡ.

 

Cách đối phó với người thì có đến ngàn vạn loại, tự hủy chính là hạ sách.

 

Mắt Tiêu Thành sáng lấp lánh: "Vợ có cách gì hay à?"

 

Tôi nhướn mày, không phải mẹ chồng muốn giữ hương hỏa nhà họ Tiêu sao?

 

Ai sinh mà chẳng là sinh, chẳng phải bố chồng vẫn còn trẻ chán sao?

 

Đừng ai rảnh rỗi, vì chuyện nối dõi tông đường mà mọi người đều phải bận rộn lên chứ! 

 

Sáng sớm hôm sau, tôi giới thiệu cho bố chồng một dì xinh đẹp, dịu dàng.

 

Dì Thanh chăm sóc da rất tốt, da trắng và dáng người đẹp.

 

Vừa bước vào nhà, mắt bố chồng đã sáng rực lên: "Tiểu Tô, đây là..."

 

Tôi đẩy dì Thanh đến bên cạnh bố chồng: "Đây là dì Thanh, năm nay bốn mươi, đúng là độ tuổi tốt để sinh nở!

 

Mẹ nói đúng, nhà họ Tiêu ba đời độc đinh, chuyện nối dõi tông đường không thể chậm trễ.

 

Nếu chỉ để một mình Tiêu Thành cố gắng thì cũng chậm. Bố à, bố cũng phải cùng dì Thanh cố gắng nữa nhé.

 

Thù lao đều như nhau, nếu mang thai, con sẽ đưa năm mươi vạn tiền mặt ngay lập tức!"

 

Lời này vừa nói ra, dì Thanh đã giả vờ vấp chân, cả người mềm nhũn dựa vào lòng bố chồng.

 

Miệng còn dịu dàng nói: "Ôi chao, anh Tiêu Viễn, đều tại em bất cẩn..."

 

Bố chồng đỏ mặt, dịu giọng: "Em mới đến lần đầu, quen rồi sẽ ổn thôi."

 

Dì Thanh ngượng ngùng cúi đầu.

 

Ở một góc không ai nhận ra, dì Thanh đưa cho tôi một ánh mắt: “Thấy chưa? Tiểu tam chuyên nghiệp ra tay đối phó với loại ông già trung niên giả đứng đắn này dễ như ăn cháo!”

 

Tôi giơ ngón cái đáp lại. Quả không hổ là người chuyên nghiệp, vừa gặp mặt đã khiến bố chồng tôi mê mẩn đến quên lối về.

 

Cái móng vuốt đó dính chặt vào eo dì Thanh, gỡ cũng không ra, còn Trình Vân thì ngớ người ra.

 

Sao sinh con lại còn có đối thủ cạnh tranh nữa? Nếu để dì Thanh này mang thai trước, vậy thì cô ta còn kiếm được cái quái gì nữa?

 

Mẹ chồng nghe thấy động tĩnh thì xông ra, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Tiêu Viễn! Cái đồ già không đứng đắn kia, buông con tiện nhân đó ra!"

 

Vừa nói, bà ta vừa định xông vào người bố chồng.

 

Tôi giơ một tay ra, hơi dùng sức, kéo cổ áo mẹ chồng lại: "Mẹ ơi, đừng keo kiệt như thế, vì hậu duệ của nhà họ Tiêu, mẹ phải rộng lượng một chút chứ. Với lại, dù dì Thanh có sinh con thì chẳng phải mẹ vẫn là chính thất sao?"

 

Bố chồng ôm eo dì Thanh, lý lẽ hùng hồn: "Tiểu Tô nói đúng! Ai sinh thì chẳng là sinh? Dựa vào đâu mà bà có thể nhét phụ nữ cho Tiêu Thành, còn người khác không thể hiếu kính với tôi một chút sao?"

 

Mẹ chồng run rẩy tay, chỉ vào bố chồng, rồi lại chỉ vào tôi: "Mày... chúng mày..."

 

Chưa nói hết câu, bà ta đã trợn trắng mắt định ngất xỉu.

 

Tôi không chút biểu cảm nắm lấy bà ta, ngón tay véo mạnh vào dưới mũi.

 

"Rắc" chân răng bị nghiền nát.