Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Sự thật bị chôn giấu
Bàn tay lạnh buốt siết chặt cổ tay Lục Trạch, sức mạnh đáng kinh ngạc khiến anh khựng lại. Anh quay phắt lại, đèn pin trên điện thoại lia thẳng vào gương mặt kẻ đứng sau.
Là quản gia Phúc – người đã hầu hạ bà nội anh suốt mấy chục năm trời.
Gương mặt ông ta hiện lên đầy u ám, nếp nhăn hằn sâu nhưng ánh mắt thì lạnh băng, thậm chí… gần như vô hồn.
“Cậu chủ… hãy rời khỏi đây, ngay lập tức!” — Giọng ông Phúc khàn đặc, dường như xen lẫn nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời.
Lục Trạch nhíu mày: “Tại sao? Ông đang che giấu điều gì? Tại sao tên An Chi lại xuất hiện trong di chúc tuyệt mật? Tại sao cả Triệu Khang cũng muốn g.i.ế.c tôi?”
Ông Phúc im lặng một giây, rồi run rẩy thốt lên:
“Vì cậu… không phải người thừa kế thực sự đâu… Và đứa bé ấy… con của An Chi… mới chính là m.á.u mủ duy nhất của bà chủ!”
Câu nói ấy như nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Lục Trạch. Anh sững người.
“Ông nói dối!” — Anh gầm lên. “Bà nội đã từng công nhận tôi trước toàn thể gia tộc. Làm sao có thể nói tôi không phải người thừa kế thực sự?”
Ông Phúc cười khổ: “Bà chủ đã có một kế hoạch khác… một kế hoạch mà ngay cả cậu cũng không biết. Cậu chỉ là đứa trẻ được nhận về từ cô nhi viện, để che mắt thế gian, để bảo vệ cho… dòng m.á.u thực sự của An Chi.”
Lục Trạch lùi một bước, bàn tay vô thức nắm chặt mép quan tài. Những ký ức rời rạc hiện về… những mảnh ghép từng không thể hiểu nổi, nay bỗng xâu chuỗi thành một sự thật tàn khốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh không phải người mang huyết thống Lục gia… An Chi mới là người được chọn, và đứa con mà anh chưa từng biết đến… mới chính là người thừa kế thực sự!
Tiếng thì thầm quen thuộc lại vang lên quanh anh:
“Lục Trạch… con vẫn đợi anh… ngay dưới lớp đá kia…”
Như bị thôi thúc bởi giọng nói ấy, anh gạt phăng bàn tay ông Phúc, đưa tay đẩy nắp quan tài ra.
“Dừng lại!” — Ông Phúc hét lên. Nhưng đã quá muộn.
Nắp quan tài bật mở, để lộ bên trong không phải t.h.i t.h.ể An Chi… mà là một chiếc nôi nhỏ được bọc kín bằng vải trắng, và một sợi dây chuyền bạc chạm khắc tinh xảo có khắc tên: “Chi An”.
Lục Trạch nghẹn ngào. Anh nâng sợi dây lên, ánh sáng từ ngọn nến hắt lên mặt dây chuyền — mặt sau có một dòng chữ nhỏ:
“Con là người cuối cùng của dòng m.á.u Lục gia.”
Và lúc này đây, anh hiểu rằng tất cả những gì anh từng tin tưởng… đều chỉ là một màn kịch được dựng lên.
Bóng tối quanh anh bỗng trở nên đặc quánh. Tiếng khóc trẻ con vang lên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Lục Trạch thề — dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, anh sẽ tìm ra đứa trẻ ấy… con ruột của An Chi… và cũng là người duy nhất nắm giữ chìa khóa toàn bộ bí mật của Lục gia.