Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 19

Ngày hôm sau, sân trường vẫn ngập tràn ánh nắng vàng và tiếng ve ngân vang, nhưng với Ngọc Anh, tất cả dường như đẹp hơn khi ánh mắt Khoa luôn dõi theo mình, khi bàn tay ấm áp ấy vẫn nắm lấy tay cô không buông.

Chiều nay, Khoa chủ động nhắn:

“Cùng mình đến thư viện sau trường nhé… hôm nay mình muốn cậu ở bên lâu hơn một chút.”

Ngọc Anh có chút bất ngờ, nhưng trái tim lại thổn thức. Khi tan học, cậu đã đứng đợi ở cửa lớp, nụ cười dịu dàng, tay đút túi quần, nắng chiều hắt lên gương mặt làm mọi thứ trở nên thật ấm áp.

Thư viện sau trường vốn ít ai lui tới giờ tan học, không gian yên tĩnh và mùi gỗ cũ phảng phất khiến mọi thứ thật lạ lùng. Khoa kéo tay cô ngồi xuống góc cuối, nơi ánh nắng nhạt xuyên qua ô cửa kính mờ phủ nhẹ lên hai đứa.

“Ở đây… mình thích lắm. Chỉ có hai đứa thôi.” — Khoa khẽ thì thầm, rồi từ từ vòng tay ôm lấy Ngọc Anh từ phía sau, để hơi thở cậu chạm vào gáy cô.

Ngọc Anh khẽ run lên, đôi má đỏ ửng, tim đập rộn ràng hơn bao giờ hết. Tay Khoa luồn qua eo cô, kéo sát vào lồng n.g.ự.c ấm áp, khiến khoảng cách giữa hai người gần như tan biến.

“Ngọc Anh…” — giọng cậu khàn khàn, thì thầm bên tai cô — “Cho mình… ôm cậu như thế này lâu hơn một chút nhé…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chưa kịp để cô nói lời nào, Khoa nghiêng đầu, môi cậu khẽ chạm lên cổ cô — một nụ hôn phớt nhẹ nhưng đầy rung động. Từng hơi thở của cậu nóng hổi, phả nhẹ trên làn da mỏng manh ấy, khiến tim Ngọc Anh đập nhanh đến nghẹt thở.

Khoa không vội vàng, chỉ chậm rãi hôn từng chút một từ cổ lên má, rồi khẽ nâng cằm cô lên để đôi môi cậu tìm đến môi cô. Một nụ hôn thật sâu, thật dài, cuốn cô vào vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt nhưng tinh khôi.

Bàn tay Khoa vuốt ve dọc lưng cô, vòng ra sau gáy, giữ nhẹ lấy gương mặt cô để nụ hôn ấy thêm cuốn hút. Hơi thở cả hai trở nên gấp gáp, tay đan tay, nhịp tim hoà chung một nhịp.

Ngọc Anh nhắm mắt, để mặc mọi cảm xúc non trẻ dẫn lối, vòng tay ôm chặt lấy Khoa. Mỗi cử chỉ của cậu đều thật dịu dàng nhưng mang theo một chút khát khao vụng dại, đủ khiến lòng cô run lên nhưng lại chẳng thể nào rời đi.

Khoa khẽ buông môi cô ra, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu lắng nhìn cô, rồi thì thầm:

“Mùa hạ này… cậu chính là điều đặc biệt nhất đối với mình.”

Ngọc Anh khẽ mỉm cười, tựa đầu lên vai cậu, nhắm mắt lại tận hưởng vòng tay ấm áp ấy — nơi cô biết rằng trái tim mình có thể an yên và rung động cùng nhịp.

Gió chiều nhẹ lay những tán lá ngoài khung cửa sổ, ánh nắng cuối ngày vẫn len lỏi chiếu lên hai người trẻ tuổi đang ngồi cạnh nhau, trong vòng tay, trong nụ hôn, trong sự gần gũi thật ấm áp và dịu dàng — một mối tình đầu đầy xúc cảm và ngọt ngào.