Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 37

Một ngày cuối hạ, sân trường vắng lặng hơn bao giờ hết. Tiếng ve cũng thưa dần, chỉ còn những làn gió nhẹ lướt qua tán phượng già, mang theo mùi nắng ấm áp và chút dư vị của mùa hè sắp qua.

Khoa đứng dưới gốc bằng lăng tím biếc, vẫn là nụ cười dịu dàng ấy nhưng đôi mắt lại ánh lên một chút man mác. Khi thấy Ngọc Anh đến gần, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ dang tay đón cô vào lòng, ôm siết.

“Ngọc Anh…” — Khoa thì thầm, hơi thở ấm áp phả nhẹ bên tai — “Mình biết… mùa hạ này sẽ kết thúc… nhưng khoảnh khắc này… mình chỉ muốn kéo dài thêm chút nữa.”

Bàn tay Khoa ôm lấy eo cô, kéo cô tựa hẳn vào lòng mình. Hơi thở của cậu đều đặn nhưng ấm nóng khiến da cô khẽ run lên, đôi má ửng hồng. Khoa cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, rồi chậm rãi di chuyển xuống vành tai, nơi mỏng manh và nhạy cảm nhất.

Những nụ hôn ấy thật khẽ nhưng mang theo sự dịu dàng và khát khao non trẻ khiến tim Ngọc Anh đập loạn nhịp. Vòng tay cô tự nhiên vòng qua cổ Khoa, giữ chặt lấy cậu, để hơi ấm ấy bao bọc cô thêm chút nữa.

“Cho mình… gần hơn chút nữa nhé…” — Khoa thì thầm, ánh mắt lấp lánh một thứ cảm xúc nồng nàn.

Ngọc Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt long lanh, không nói lời nào nhưng cái ôm siết chặt của cô chính là câu trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Và rồi, Khoa cúi xuống, môi cậu tìm đến môi cô — nụ hôn sâu, kéo dài, nhẹ nhàng nhưng cuốn hút, hơi thở gấp gáp của cả hai hòa quyện vào nhau. Bàn tay Khoa vuốt dọc sống lưng cô, từng cái chạm đầy tinh tế nhưng vụng về và chân thành khiến cả hai quấn lấy nhau, chẳng còn khoảng cách.

Khi tạm buông nụ hôn, Khoa vẫn giữ cô thật gần, tựa trán lên trán cô, ánh mắt ấm áp nhưng lặng lẽ:

“Ngọc Anh… cảm ơn cậu… vì đã cho mình một mùa hạ thật đẹp…”

Ngọc Anh cười khẽ, đôi má hồng rực nhưng vòng tay ôm chặt hơn quanh lưng Khoa. Trong tim cô lúc này, tất cả chỉ còn lại hơi ấm ấy — thứ hơi ấm mà cô không muốn buông rời.

Khoa lại cúi xuống, hôn khẽ lên trán, lên má cô, rồi lướt thêm những nụ hôn nhẹ lên cổ — từng nụ hôn đầy yêu thương và dịu dàng, khiến hơi thở Ngọc Anh càng trở nên dồn dập.

Ngoài kia, hoàng hôn đã buông trọn, ánh sáng cuối ngày rải vàng lên cả hai người đang ôm nhau thật chặt dưới tán bằng lăng tím. Từng chiếc lá rơi chậm rãi trong gió chiều, như muốn giữ lại dấu vết của một mùa hạ đầy kỷ niệm — một mùa hạ mà tình yêu đầu đời đã bắt đầu, lớn dần và khắc sâu vào trái tim hai người trẻ.

Một mùa hạ… khép lại bằng hơi ấm dịu dàng, bằng những nụ hôn ngọt ngào và vòng tay quấn quýt — mãi là hồi ức đẹp nhất của tuổi mười bảy.