Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đương nhiên là tốt, nhưng..." Tần Tề Hiên dùng sức, liền đẩy Lâm Nhược vào thang máy bên cạnh, Lâm Nhược hoảng sợ muốn chạy trốn, nhưng anh ta đã bước nhanh vào, chặn đường lui của cô, anh ta dồn cô vào góc thang máy, đôi mắt đen như dã thú khát m:áu, "Trước khi cô rời đi, có phải nên trả g,iá một chút không!"
Cửa thang máy từ từ đóng lại, trong không gian chật hẹp chỉ còn lại Tần Tề Hiên và Lâm Nhược, cô không ngừng lùi về phía sau, ánh mắt hoảng sợ, "Tần Tề Hiên, anh... anh muốn làm gì?"
"Tôi muốn làm gì?" Tần Tề Hiên cười lạnh một tiếng, giật đứt cà vạt, giọng nói tàn bạo, "Đương nhiên là muốn thực hiện quyền lợi cuối cùng của tôi với tư cách là chồng của cô!"
"Không, Tần Tề Hiên! Anh... a!" Lâm Nhược hoảng loạn muốn giãy giụa, nhưng còn chưa kịp cử động cửa thang máy đã mở ra, anh ta đẩy cô vào phòng riêng, trên chiếc giường rộng, cơ thể của Tần Tề Hiên hung hăng đè xuống.
Cô căn bản không thể phản kháng, chỉ có thể không ngừng hét lên, không ngừng khóc lóc...
Nhìn vẻ uất hận trên mặt cô, Tần Tề Hiên bỗng cảm thấy ngọn lửa giận vô danh trong lồng ngự,c dịu xuống.
Anh ta đứng dậy, chỉnh lại quần áo trên người, nhìn Lâm Nhược nằm bẹp trên giường, sắc mặt thoáng vẻ hoảng hốt.
"Lâm Nhược, tôi sẽ cho người gửi đơn ly hôn đến, tốt nhất là cô đừng có mà đổi ý vào phút chót!" Nói xong, chẳng thèm liếc Lâm Nhược thêm một cái, quay lưng rời khỏi.
Lâm Nhược gào lên đau đớn, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
——
Tần Tề Hiên làm việc cực kỳ nhanh gọn, ngay tối hôm đó đơn ly hôn đã được đưa đến trước mặt Lâm Nhược. Từ lúc ký tên cho đến khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn, chỉ vỏn vẹn một ngày, mà trong suốt quá trình đó, Lâm Nhược thậm chí còn không nhìn Tần Tề Hiên lấy một lần.
Một tháng sau khi ly hôn.
Lâm Nhược tới khoa sản khám, mới biết được triệu chứng mang th ai của mình là giả, tuy có chút mất mát hụt hẫng, nhưng cũng yên lòng. Nếu như cô có mệnh hệ gì, cũng không liên luỵ tới một sinh linh bé bỏng.
Hôm đó, cô đang thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi thì đột nhiên chuông cửa reo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vừa mở cửa, liền thấy Hạ Thiển Ni đứng ở ngoài.
"Hạ Thiển Ni?" Sắc mặt Lâm Nhược lập tức lạnh tanh, "Cô đến đây làm gì?"
Hạ Thiển Ni không trả lời câu hỏi của Lâm Nhược, chỉ nhìn quanh quất trong nhà.
"Cô ở một mình à?" Ả cười mỉa mai, "Lâm Nhược, cô thảm hại thật đấy, ly hôn với Tề Hiên xong, không tìm được người nào 'đổ vỏ' à? Sao nào, Cố Thiên Hằng cũng không thèm cô nữa à? Uổng công trước đây tôi còn cố tình tác hợp cho hai người, để hai người lăn trên cùng một cái giường cơ đấy."
Lâm Nhược vốn đang lạnh lùng định đuổi Hạ Thiển Ni đi, nhưng nghe đến nửa câu sau, sắc mặt cô không khỏi thay đổi.
"Hạ Thiển Ni, ý cô là sao!" Cuối cùng cô cũng hiểu ra, "Lần đó tôi và Thiên Hằng ở khách sạn, là do cô sắp đặt?"
"Đúng vậy, tôi cho người bỏ thu,ốc vào đồ uống của hai người, sau đó cố tình cởi quần áo để hai người nằm cùng nhau."
"Sao cô có thể trơ trẽn đến thế!" Lâm Nhược tức giận đến run rẩy, "Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với cô, mà cô lại đối xử với tôi như vậy!"
"Cô đắc tội gì với tôi ư?" Hạ Thiển Ni cười lạnh một tiếng, đáy mắt ánh lên vẻ oán hận sâu sắc, "Cô chia rẽ tôi và Tề Hiên, chỉ riêng điều này thôi, tôi đã muốn cô sống không bằng ch,ết!"
Lâm Nhược nhìn người phụ nữ đầy hận ý trước mặt, sự phẫ,n nộ trong lòng đột nhiên mất đi ý vị.
Đến nước này, cô còn có gì để tranh giành với Hạ Thiển Ni nữa chứ.
Dù sao cô cũng không còn là vợ của Tần Tề Hiên nữa, tranh giành những thứ này, còn có ý nghĩa gì.
Nghĩ đến đây, Lâm Nhược như mất hết sức lực, chỉ mệt mỏi lên tiếng: "Hạ Thiển Ni, hôm nay cô đến tìm tôi, rốt cuộc là muốn gì."
Cô biết, Hạ Thiển Ni sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm mình.