Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu không phải anh biết trước Lâm Nhược chỉ là giả ch,ết, anh cũng sẽ tin là thật, dù sao cô trông rất giống một cái xác.

“Nhược Nhược, em sẽ không trách anh tự ý quyết định chứ, anh làm như vậy không chỉ là vì muốn cứu em, mà còn vì anh không muốn em phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Tần Tề Hiên là một thằg tồi, anh ta không phù hợp với em, em ở bên anh ta, anh ta sẽ chỉ càng ngày càng làm tổn thương em. Vì vậy, Nhược Nhược, hãy tha thứ cho anh!”

Gã bác sĩ vừa phẫu th,uật cho Lâm Nhược thấy xung quanh chỉ có một mình Cố Thiên Hằng cũng lặng lẽ đi vào.

"Cố thiếu gia!"

"Nhược Nhược khi nào thì tỉnh lại?" Cố Thiên Hằng nghe thấy giọng của gã bác sĩ, cũng tiện thể nói ra nghi vấn trong lòng.

"Tôi tiêm cho cô Lâm một liều thu,ốc mê, có lẽ tối nay cô ấy sẽ tỉnh lại. Viên đạ n ở vị trí không nguy hiểm nên mọi thứ đều thuận lợi." Bác sĩ trả lời thật, bây giờ anh ta phải trông cậy vào Cố thiếu gia này.

"Th,uốc mê?" Cố Thiên Hằng lẩm bẩm, cau mày.

Bác sĩ thấy Cố Thiên Hằng cau mày, trong lòng căng thẳng, sợ anh không vui sẽ tố cá,o mình, vội vàng giải thích với anh.

"Cố thiếu gia, anh yên tâm, thu,ốc mê tôi dùng tác dụng phụ rất nhỏ, đảm bảo sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến cô ấy!"

“Với cả, cô Hạ nói cô Lâm bị u não giai đoạn cuối. Không biết thông tin đó từ đâu. Nhưng tôi nghi ngờ chẩn đoán đó có vấn đề!”

"Anh nói gì? U não giai đoạn cuối!" Cố Thiên Hằng nghe bác sĩ nói vậy, kí,ch độ,ng nắm lấy cổ áo gã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Gã bác sĩ nhìn vẻ mặt kinh ngạc kèm theo tiếng gầm giận dữ của Cố Thiên Hằng, theo bản năng lùi lại phía sau, nuốt nước bọt, mới lắp bắp nói, "Đúng vậy, Cố thiếu gia, muốn biết chính xác cần chụp cắt lớp chuyên sâu!"

Cố Thiên Hằng nghe được câu trả lời liền buông tay, quay người nhìn Lâm Nhược vẫn còn đang hôn mê.

Dường như có một bàn tay bóp chặt cổ họng Cố Thiên Hằng, khiến anh không thể thở được. Anh thực sự ghen tị với Tần Tề Hiên, dựa vào cái gì mà anh ta không cần phải làm bất cứ điều gì, vẫn có thể có được tình yêu của Nhược Nhược, cho dù bọn họ đã ly hôn, cô vẫn ngu ngốc thế mạg cho anh ta!

Còn bị đuổi cùng gi ết tận tới trên bàn mổ.

Cố Thiên Hằng cười tự giễu. Tuy nhiên, việc cấp bách bây giờ là phải đưa Lâm Nhược đi trước khi Tần Tề Hiên phát hiện ra cô chưa ch,ết, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được. Với tính cách của anh ta, có lẽ sẽ càng không từ thủ đoạn nào để đuổi Lâm Nhược ra khỏi thế giới này.

"Trong tấm thẻ này có một tỷ, tôi muốn anh lập tức đến nhà xác, tìm một t.h.i t.h.ể nữ, nhớ kỹ hình dáng phải giống với Lâm Nhược, hơn nữa trong vòng hai tiếng phải hỏa táng t.h.i t.h.ể đó ngay lập tức, không được để lại bất kỳ dấu vết nào. Chỉ cần anh làm tốt, tôi đảm bảo anh có thể tiếp tục làm việc ở đây." Cố Thiên Hằng chu đáo sắp xếp hậu sự cho cái ch,ết giả của Lâm Nhược.

Còn anh sẽ lập tức đưa cô đi trước.

Biến mất khỏi thế gian này

"Vậy Cố thiếu gia, tôi..." Bác sĩ vẫn có chút do dự, dù sao chuyện này cũng không đơn giản, chuyện tráo đổi này không dễ dàng qua mặt được.

"Cố thiếu gia, ít nhất trong tro cốt cũng phải có chút vật tùy thân của cô Lâm, nếu không Tần tổng e rằng sẽ có chút nghi ngờ!"

Cố Thiên Hằng nghe bác sĩ nói vậy cảm thấy cũng có lý, nhìn kỹ Lâm Nhược, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở cổ cô. Trên cổ Lâm Nhược đeo một sợi dây chuyền bạch kim rất mảnh, trên đó treo một chiếc nhẫn, hẳn là nhẫn cưới, chỉ có đồ Tần Tề Hiên tặng cô mới trân trọng như vậy.

Giống như hồi còn học đại học, ngay cả một cuốn sách Tần Tề Hiên đọc ở thư viện, cô cũng sẽ mượn về đọc lại. Anh còn nhớ, lúc đó đến nhà Lâm Nhược, trong phòng ngủ của cô còn có cả ảnh của Tần Tề Hiên, tất cả đều là do cô lén chụp anh ta, gần như mọi lúc mọi nơi đều ghi lại.