Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Dì cả không khuyên được, tôi liền đặt hy vọng vào sếp của mẹ – cô Ngô.

Lúc nhờ chị họ giúp, tôi cũng gọi điện cho cô Ngô. Dì cả và mẹ tôi hễ cãi nhau là không ai chịu ai, nhưng cô Ngô thì khác – mẹ tôi làm việc cho cô hơn mười năm, vừa trung thành vừa nghe lời răm rắp.

Lời dì cả mẹ tôi không nghe, lời cô Ngô chắc chắn bà sẽ nghe.

Không lâu sau, cô Ngô đã tới nhà.

Vừa thấy lãnh đạo, sự hùng hổ của mẹ tôi liền biến mất.

Cô Ngô ngồi xuống, nắm tay mẹ tôi: “Chị Tuyết, chị vừa xin nghỉ dài hạn, tôi biết chị đã định sẽ không quay lại làm nữa.”

Mẹ tôi cúi đầu, ngượng ngùng: “Lãnh đạo, tôi không nỡ xa chị, nhưng con gái quan trọng hơn, tôi muốn theo nó sống ở Bắc Kinh.”

“Chị hồ đồ quá. Hơn mười năm công việc, sắp nghỉ hưu rồi, đến lúc đó chị muốn đi đâu thì đi.”

“Tôi không nghĩ xa thế, giờ tôi chỉ có một mục tiêu – ở bên con gái học hết đại học.”

Bất kể cô Ngô phân tích, khuyên nhủ thế nào, mẹ tôi vẫn cứng đầu muốn đi Bắc Kinh.

Cô Ngô thở dài, trước khi rời đi còn hỏi bố tôi: “Đại Lâm, anh không khuyên vợ sao? Vợ con đều ra Bắc Kinh, anh ở nhà một mình liệu chịu nổi không?”

“Ánh Tuyết muốn đi… thì cứ đi, tôi không ý kiến.” – bố tôi vẫn giữ thái độ dửng dưng như trước.

Không chỉ dửng dưng, ông còn rất ủng hộ mẹ đi.

Mẹ tôi nghe vậy, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Tôi biết, chỉ cần bố tôi lên tiếng ngăn, mẹ mới bỏ ý định đi Bắc Kinh. Nhưng bố tôi sẽ không bao giờ làm thế, thậm chí còn muốn đốt pháo ăn mừng.

Chỉ cần tôi và mẹ vừa lên đường ra Bắc Kinh, ông sẽ lập tức đón bồ nhí về nhà ở.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện