Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

25

Tôi cố ý tìm một công việc để khiến mình bận rộn.

Bùi Khắc ban ngày yên tĩnh hơn rất nhiều so với trước.

Chúng tôi dường như lại trở thành một đôi tình nhân bình thường.

Tạm thời gỡ bỏ tín hiệu nguy hiểm.

Mặc dù tôi vẫn luôn giữ thái độ chờ xem, giữ khoảng cách an toàn với Bùi Khắc.

Sẽ không còn như lần trước đầu óc choáng váng mà còn mời hắn lên lầu nữa.

Đúng là bị ma ám rồi.

Nếu cố tình xa lánh quá mức, hắn khó tránh khỏi sẽ nghi ngờ hành vi của tôi.

Hơn nữa.

Tôi nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện trên tay.

Bùi Khắc: [Lần sau tôi có thể đến thăm em không? Tôi nhớ em lắm.]

Rõ ràng là muốn từ chối——

[Được ạ.]

[Lúc nào đến thì báo cho em biết, em xuống nhà là được.]

[Hôn hôn.jpg.]

Không cần nghi ngờ nữa, tôi chính là hết cứu rồi.

26

Suýt nữa quên mất khu chung cư dạo này cực kỳ không yên bình.

Mấy cái camera giám sát bị hỏng rồi.

Có người trong khu nói, trước đây khu chung cư từng xảy ra chuyện nhảy lầu, có người luôn nhìn thấy những bóng đen kỳ lạ.

Tôi có một ý nghĩ, nhưng lại không dám nghĩ kỹ.

Chỉ có thể dặn Bùi Khắc khi đến tìm tôi thì tránh người một chút, hắn cứ thích mặc đồ đen, lại còn đứng dưới nhà chờ tôi.

E rằng sẽ bị người ta nhìn nhầm.

Những ngày tháng an nhàn này vẫn có thể tiếp diễn, cho đến một hôm sếp giữ tôi ở lại làm thêm.

Làm xong ca này tôi sẽ nghỉ việc.

Vốn dĩ là công việc nhàn rỗi, tôi không dựa vào nó để no bụng, vậy mà lại dám không trả tiền tăng ca.

Không ngoài dự đoán, trên đường về nhà, đèn khu chung cư lại hỏng.

Tôi: "..."

Cứ hễ bắt gặp tôi về nhà vào ban đêm là y như rằng nó hỏng.

Nghiêm trọng nghi ngờ muốn giở trò g.i.ế.c người theo kịch bản đây mà.

Phía sau, tiếng sột soạt kỳ lạ đó lại bắt đầu.

Điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn.

Là từ người tôi đã bỏ tiền nhờ điều tra trước đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta rất tận tâm.

[Lần trước điều tra vẫn còn thiếu một chút.]

[Chết không chỉ một người, một người tên là Bùi Kính, người còn lại tên là Bùi Khắc, hình như là hai anh em, không biết tại sao lần trước lại bỏ sót một người.]

Khi nhìn thấy tin nhắn này, tôi lại không sợ hãi như lần trước.

Thậm chí còn có một cảm giác vỡ lẽ.

Cứ như thể cuối cùng một câu trả lời đã hạ cánh trong lòng tôi.

Câu trả lời mà tôi vẫn luôn nghi ngờ, vẫn luôn sợ hãi, vẫn luôn không chắc chắn.

Ồ, là quỷ, không phải người.

Thậm chí tôi còn thở phào nhẹ nhõm, vì đã làm rõ được là cái gì rồi, cũng không cần quá lo lắng nữa.

Người đáng sợ hơn quỷ, Bùi Khắc hắn tốt quá.

Tôi không nỡ.

Gió cũng thổi mạnh lên, tôi cam chịu tăng tốc.

27

Hàng xóm đang ở dưới lầu.

Thấy tôi thở hổn hển chạy về, anh ta cười chào hỏi.

"Sao về muộn thế?"

Tôi cau mày, lịch sự gật đầu.

"Cũng được, tôi tăng ca."

Rồi tôi lách vào thang máy.

Tôi mím môi.

Đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay thò vào.

Hàng xóm: "Tiểu Du, sao không đợi tôi vậy?"

Tôi bất động thanh sắc lùi xa anh ta một chút.

Đến cùng tầng, tôi vội vã chạy ra ngoài, tiếng bước chân nặng nề của hàng xóm đuổi theo sau.

Tôi chợt nhớ lại, dáng vẻ anh ta nhìn vào trong khi gõ cửa nhắc tôi chú ý an toàn.

Anh ta mới chuyển đến chưa đầy ba tháng.

Tôi lao nhanh về phía trước, đúng khoảnh khắc tim đập đến cực điểm.

Tôi nhìn thấy một bóng hình.

Bùi Khắc tĩnh lặng đứng ở cửa.

Anh nói, đừng sợ.

Tôi chạy về phía anh.

Đáy mắt Bùi Khắc là một màu mực đậm đặc đến mức không thể hòa tan, anh kéo tôi lại, giấu ra sau lưng mình.

"Vào trong đi."

Trước khi tôi vào cửa——tôi thấy ánh mắt hàng xóm dần dần hoảng sợ.