Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
31
Bùi Khắc không biến mất.
Mỗi ngày anh vẫn nấu ăn, giặt giũ, làm việc nhà cho tôi một cách bình thường, lặng lẽ chờ đợi thực thể đang dần hư hại của mình đột nhiên tiêu vong vào một thời điểm nào đó.
Dù sao anh đã tiêu hao quá nhiều âm khí.
Anh có thể cảm nhận được sự khó chịu của cơ thể.
Thế nhưng ngày qua ngày trôi đi, vẫn không có gì xảy ra.
Bùi Khắc: "Ơ?"
Tôi: "Ơ?"
Hình như có gì đó không đúng.
Tôi vừa không dám làm gì kỳ lạ với Bùi Khắc, vừa không yên tâm, đành lén lút tìm đến Đại sư.
Đại sư với phong thái tiên phong đạo cốt, trông có vẻ rất có bản lĩnh, liếc nhìn tôi một cái.
"Trong nhà giấu đồ gì đúng không?"
Tôi không nhịn được phản bác: "Ông đừng nói thế, anh ấy không phải đồ vật, không phải, ý cháu là anh ấy còn cứu được không ạ?"
Đại sư vuốt râu.
Giơ tay ra hiệu số năm với tôi.
Tôi cúi đầu vắt óc suy nghĩ, cẩn thận nghiền ngẫm ý nghĩa sâu xa của con số đó.
Mắt tôi sáng lên: "Chẳng lẽ ý của ngài là, còn năm năm?"
Năm năm cũng đủ rồi, năm năm không phải là ít.
Đại sư lắc đầu.
Tôi kinh hãi: "Năm tháng?!"
Đại sư vẫn lắc đầu.
"Năm ngày?!!"
Đại sư bí ẩn cười một tiếng.
"Không, giá tiền là con số này."
“Không cần năm mươi triệu, không cần năm triệu, chỉ năm trăm nghìn là có thể bảo tồn hồn phách vĩnh viễn. Giờ kinh tế khó khăn, ai cũng sống không dễ dàng gì, giảm giá "nhảy lầu" đó nha~"
Tôi: "..."
Tôi cười một tiếng.
"Lần sau ông nói chuyện với người khác đừng như vậy, dễ bị ăn đ.ấ.m lắm đấy."
32
Tôi đeo một sợi dây chuyền ngọc về nhà.
Bùi Khắc tò mò nhìn chằm chằm.
Anh vô thức, rất thích khí tức của sợi dây chuyền này, đưa tay khẽ chạm.
Cơ thể bỗng dần trở nên trong suốt.
Anh biến mất.
"Tiểu Du?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
May quá, vẫn nghe thấy anh nói.
Đây là miếng ngọc chuyên để dưỡng hồn phách.
Đại sư nói, hồn phách không lạnh lẽo như thân thể, dưỡng thật tốt thì thân thể tự nhiên cũng sẽ có chút nhiệt độ.
"Tóm lại," Đại sư thần bí cười một tiếng, "chỉ cần dùng tâm mà dưỡng là được."
Ông ấy còn nói, nơi hồn phách ở nhất định phải là nơi anh ấy yêu thích, như vậy mới không lập tức tiêu tan.
Tôi chạm vào sợi dây chuyền.
Mảnh ngọc chuyển sang màu hồng.
Tôi: "?"
Thời thượng vậy sao, còn là loại đổi màu nữa.
Gặp nhiệt là thành hồng ư?
Tôi nhắn tin hỏi Đại sư.
Đại sư: [Ồ, hiện tượng bình thường thôi. Hồn phách nhập ngọc hòa làm một thể, đương nhiên sẽ nhạy cảm hơn một chút. Cô làm cái động tác này bây giờ hơi bất lịch sự rồi đó nha.]
Tôi chớp chớp mắt.
Lại sờ thêm một cái.
33
Bùi Khắc nói chuyện với tôi không cần qua màn hình nữa.
Một tiếng "bảo bối" là có thể trò chuyện thoải mái không ngừng.
Mặc dù tôi không biết ma quỷ sao lại có thể chơi điện thoại.
Ban ngày Bùi Khắc nhập vào ngọc, ban đêm thì xuất hiện.
Tôi dựa vào ghế vẽ hình dáng của anh.
Bùi Khắc lẩm bẩm: "Thấy vai vẽ hơi hẹp rồi."
Tôi: "..."
Tôi cười một tiếng.
"Tối nay anh ra đây cho em đo thử một chút."
Bùi Khắc im lặng.
Tối đến lại ngoan ngoãn xuất hiện.
Khi sờ vào, anh dường như đã có chút nhiệt độ rồi.
Bùi Khắc hôn tôi.
"Anh yêu em."
Tôi đáp lại một nụ hôn.
Kệ đi.
Thế này cũng tốt.
Người sợ xã giao đã tìm thấy hạnh phúc của mình, chỉ là hạnh phúc này có chút chệch quỹ đạo nhỏ.
Nhưng không ảnh hưởng gì lớn.
Dù sao thì kết cục cuộc sống của chúng tôi cũng là HE.
-HẾT-