Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
09
Tôi và Bùi Khắc rơi vào chiến tranh lạnh.
Ngày đầu tiên, Bùi Khắc im hơi lặng tiếng.
Ngày thứ hai, Bùi Khắc giữ vững lập trường.
Ngày thứ ba, Bùi Khắc nháy máy tôi.
Tôi nhìn điện thoại, chọn cách ngó lơ.
Tiếp tục làm việc cho khách hàng.
Ngày thứ tư, Bùi Khắc gửi tin nhắn.
[Chào buổi sáng.]
Tôi không đáp lại.
[Dậy ăn sáng chưa?]
Tôi không thích ăn sáng. Trước kia khi Bùi Khắc nhắn tin chào buổi sáng và buổi tối cho tôi hằng ngày thì hắn đã phát hiện ra tôi dậy rất muộn, hoàn toàn quên bẵng bữa sáng.
Hắn kiên trì đúng giờ nhắn tin chào buổi sáng, gọi tôi dậy ăn sáng.
Tôi tắt màn hình điện thoại, giả vờ không thấy.
Ngày thứ năm, có bưu kiện đặt ở cửa.
Mở ra xem, bên trong là những món quà trông rất đắt tiền.
Ai gửi thì không nói cũng hiểu.
Bưu kiện hơi lạnh tay, nhưng đồ vật thì thật sự rất đẹp, nhìn là biết đã tốn công sức.
Tôi cũng rất có khí phách, gửi một dấu chấm hỏi.
Bùi Khắc trả lời bằng một loạt dấu ba chấm.
Rồi chợt nhớ ra tôi từng bảo hắn rằng dấu ba chấm là tối kỵ, liền lập tức thu hồi tin nhắn, gửi lại một icon mặt khóc nhè.
[Cho em địa chỉ, em gửi trả lại.]
Bùi Khắc:[Không hiểu.jpg.]
Toàn là ảnh ăn cắp của tôi.
Kệ hắn, tôi lại tắt điện thoại đi ngủ.
Ngày thứ sáu, tôi vượt ngoài mong đợi, hoàn thành công việc trước thời hạn, khách hàng rất vui, tôi cũng rất vui.
Bùi Khắc trong góc tối nào đó vẫn tiếp tục nháy máy tôi.
Không ai thèm để ý đến hắn.
Ngày thứ bảy, tôi đi họp lớp.
Con người sợ xã giao như tôi lần đầu tiên ăn diện lồng lộn.
Chỉ vì một việc duy nhất.
Tôi gửi một bức ảnh cho Bùi Khắc.
[Mua bộ đồ mới, trông cũng khá đẹp đấy chứ.]
Vai trần một chút, trên làn da trắng nõn, dây áo hai dây màu xanh lam hằn lên vết đỏ nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bùi Khắc bên kia tưởng chừng yên bình.
Trên WeChat vẫn luôn hiển thị [Đang nhập...].
Tôi khẽ hừ, gõ chữ.
[Em ra ngoài đây nha.]
Bùi Khắc:[Được.]
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, yên lặng chờ đợi.
Ngay giây tiếp theo, Bùi Khắc nhắn tin ngay lập tức:[Được nha.]
Nhìn hai chữ [Được nha], tôi lại gửi thêm một tấm nữa.
[Màu son hôm nay có hơi chói quá không?]
Tôi đánh thêm một chút son bóng, màu môi trong ảnh rất tươi tắn, đặc biệt chọn màu son đỉnh của chóp, vừa trong trẻo vừa quyến rũ, dù có soi mói thế nào cũng không thể bắt bẻ được bức ảnh này.
Đơn giản là thuần khiết quyến rũ 100%.
Gửi xong, tôi lạnh lùng tắt điện thoại.
Hắn cứ "được nha" đi vậy.
Hai tấm ảnh vừa gửi qua, tôi xem xem hắn "được nha" thế nào.
10
Tính toán sai lầm rồi.
Tôi sẽ không bao giờ đi cái buổi họp lớp c.h.ế.t tiệt ấy nữa.
Nhìn thấy mấy kẻ ra vẻ và khoác lác là tôi thấy khó chịu rồi.
Trong số đó có một người đàn ông nhìn khá quen mắt.
Hắn ta cười tủm tỉm ngồi cạnh tôi, lại còn xích lại rất gần.
Tôi: "..."
Nếu không phải vì tìm cớ để câu dẫn Bùi Khắc, tôi đi cái buổi họp lớp quỷ quái của hắn ta làm gì.
Tôi tìm cớ chuồn êm.
Người đàn ông đó đi theo ra ngoài.
Chính hắn ta là người khoác lác nhất trong buổi họp lớp.
"Ninh Du," hắn ta nở một nụ cười mà tự cho là lịch thiệp nhưng thực chất rất bỉ ổi, "Lâu rồi không gặp."
Tôi nhe răng cười: "Không bao giờ gặp lại nữa."
Nhấc chân bỏ chạy.
Người đàn ông kia béo lên thấy rõ, không đuổi kịp bước chân của tôi.
Đợi khi tôi rẽ qua góc cua, quay đầu định giơ ngón giữa về phía hắn ta, thì nhìn thấy một bóng lưng đứng chắn trước mặt hắn ta, che khuất tầm nhìn của hắn ta khỏi tôi.
Cao ráo chân dài, vai rộng eo thon, mặc một chiếc áo dài tay màu đen.
Bóng lưng đó thực sự rất đẹp, nhìn qua là biết ngay một anh chàng cực phẩm, kiểu người mà đảm bảo quay đầu nhìn lại 100%.
Nhưng tôi chỉ là một cô gái nhỏ sợ xã giao, nên chỉ dám lén lút ló đầu nhìn từ góc khuất.
Gã đàn ông béo phì ban đầu vẻ mặt khó chịu, nhưng chỉ một lát sau liền biến sắc, kinh hoàng rời đi.
Anh chàng điển trai đứng tại chỗ, dừng lại một chút, rồi đi về phía góc cua, rẽ qua một góc khác rồi biến mất.