Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi dạo một lúc ở Kinh Đại, Bùi Ngôn liền dùng tài khoản QQ hỏi tôi: [Em ở đâu?]

May mà mấy hôm trước tôi có lật lại nhật ký trên mạng xã hội nên đã tải lại phần mềm này, nếu không Bùi Ngôn thật sự không liên lạc được với tôi.

Tôi trả lời: [Dưới gốc long não bên cạnh sân vận động.]

Bùi Ngôn: [Đợi anh.]

Chưa đầy vài phút, Bùi Ngôn đã xuất hiện trước mặt tôi, hỏi: “Em muốn ăn gì?”

Tôi ngẩng mắt nhìn anh ấy, khẽ cong môi cười: “Giáo sư Bùi đưa em đi ăn, món gì cũng ngon.”

Bùi Ngôn cười, đến nắm tay tôi: “Không sợ bị người ta phát hiện sao? Đại minh tinh.”

Tôi lắc đầu, đã hai mươi sáu tuổi rồi, sao lại không thể yêu đương được chứ.

Bùi Ngôn đưa tôi đến căng tin Kinh Đại, gọi vài món tôi thích ăn.

Anh ấy bày bát đũa ra nói: “Gà luộc của căng tin số 3 khá ngon, anh nhớ em thích.”

“Chiều anh còn có tiết, cuối tuần sẽ đưa em đi ăn bên ngoài.”

Tôi nhớ mình chưa từng nói với Bùi Ngôn rằng tôi thích ăn gà luộc.

Đột nhiên, tôi lại nghĩ đến, hình như tôi từng chia sẻ ảnh món ăn trên Weibo.

Tôi ăn một miếng thịt gà, cười hỏi: “Giáo sư Bùi, lén lút xem Weibo của em à?”

Bùi Ngôn bị tôi vạch trần cũng không khó chịu, thản nhiên nói: “Xem rồi.”

Tôi nói: “Ồ, tài khoản Weibo nào vậy? Theo dõi lẫn nhau đi? Tiện thể công khai luôn rằng chúng ta đang yêu rồi.”

Bùi Ngôn khẽ thở dài, u ám nói: “Thư Diêu, em hãy giữ ý một chút.”

Tôi cười tủm tỉm nhìn anh ấy: “Giáo sư Bùi, anh không biết trong giới có bao nhiêu anh chàng đẹp trai đang theo đuổi em đâu, thế này mà anh còn không nhanh tay à?”

Bùi Ngôn liếc tôi một cái khó chịu: “Anh nắm chặt rồi, đời này sẽ không buông ra nữa đâu.”

Tôi cười đáp lại: “Em cũng vậy.”

Sau khi yêu đương nồng nhiệt, tôi thực sự rất bám người.

Gần như ngày nào tôi cũng chạy đến văn phòng anh ấy đợi anh ấy tan học.

Mỗi lần nhìn thấy tôi, Bùi Ngôn đều bất lực hỏi: “Đại minh tinh, em không bận sao?”

Tôi cười tủm tỉm nhìn anh ấy: “Vì để theo đuổi anh, em đã hủy gần hết công việc của tháng tới rồi.”

Bùi Ngôn nhướng mày: “Vậy anh đúng là hồng nhan họa thủy rồi.”

Tôi bĩu môi nói: “Anh biết là tốt rồi.”

Bùi Ngôn trò chuyện với tôi một lát rồi lại đi dạy.

Còn tôi, đương nhiên là ngồi chơi game trong văn phòng đợi anh ấy tan học, rồi anh ấy sẽ đưa tôi đi ăn.

Chỉ là hôm nay lại có một vị khách không mời mà đến.

Đúng lúc ván game này kết thúc thì mẹ Bùi Ngôn đẩy cửa bước vào.

Bà ấy không hề ngạc nhiên, cứ như thể đã biết tôi ở đây vậy.

Vì phép lịch sự với người lớn, tôi đứng dậy chào bà: “Chào dì ạ.”

Bà ấy liếc tôi một cái, “Hừ, cô mà không xuất hiện trước mặt mẹ con tôi thì mọi chuyện đều tốt đẹp cả.”

Tôi cũng không tức giận, bình tĩnh nói: “Dì ơi, nếu đặt số phận của mình vào tay người khác, thì đó không phải là một hành động khôn ngoan đâu.”

Mặt mẹ Bùi Ngôn biến sắc, bà ấy chất vấn: “Cô nói chuyện với người lớn tuổi như vậy sao?”

“Tôi tưởng cô là người thông minh, biết mình là ai. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, cô vẫn trơ trẽn như vậy, những lời tôi nói với cô năm đó thật sự không nghe lọt tai chút nào.”

“Cô không thể buông tha tôi, buông tha con trai tôi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi còn chưa kịp nói gì, Bùi Ngôn đã đẩy cửa bước vào.

Anh ấy mặt mày lạnh tanh, khó tin nói: “Mẹ, mẹ đã tìm cô ấy sao?”

Mẹ Bùi Ngôn bị con trai ruột của mình vạch trần, không hề có chút hổ thẹn nào, ngược lại còn tiếp tục viện cớ vì tốt cho Bùi Ngôn mà nói: “Tiểu Ngôn, mẹ làm tất cả là vì tốt cho con, người phụ nữ này, cô ta không xứng với con đâu.”

Bùi Ngôn ngắt lời bà ấy, vẻ mặt thất vọng, giọng nói lạnh lẽo: “Mẹ, dù mẹ nghĩ thế nào, dù mẹ có nhiều ý kiến về Thư Diêu đến mấy, cô ấy vẫn là người con đã chọn, con không yêu cầu mẹ phải thích cô ấy, nhưng xin mẹ hãy tôn trọng cô ấy.”

Mẹ Bùi Ngôn tức giận đến mức chỉ vào tôi nói: “Con đàn bà này rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho con, khiến con hết lần này đến lần khác chống đối mẹ?”

“Tiểu Ngôn, con trước đây rất ngoan mà.”

Mắt Bùi Ngôn hoe đỏ, giọng điệu kiên định: “Bởi vì những điều đó đều không quan trọng, không quan trọng bằng Thư Diêu.”

Tôi hình như đã sai, có lẽ năm đó tôi không nên tự mình đưa ra quyết định như vậy.

Nếu tôi chọn cách bàn bạc với Bùi Ngôn, liệu có một kết cục khác không.

Tôi khẽ lắc đầu, sao có thể có một kết cục khác được.

Tôi và Bùi Ngôn mười bảy tuổi, tay không thể vặn đùi.

Lúc đó tôi, lòng tự trọng lại rất mạnh.

Suy nghĩ duy nhất có lẽ vẫn là buông tay.

Mẹ Bùi Ngôn chứng kiến quyết tâm của Bùi Ngôn, biết rằng hôm nay có nói nhiều cũng vô ích, liền xách túi rời đi.

Khi bà ấy đi rồi, Bùi Ngôn hỏi tôi: “Mẹ anh đã đến tìm em, sao em không nói gì? Bây giờ còn giúp mẹ anh che giấu nữa?”

Tôi cười gượng hai tiếng: “Ồ, em nghĩ chúng ta đã hòa hợp rồi, chuyện cũ như mây khói, nói ra làm hỏng quan hệ giữa hai mẹ con không hay lắm.”

Bùi Ngôn khẽ thở dài, tiến lên ôm tôi: “Đúng là ngốc c.h.ế.t mà.”

Mặc dù phần lớn công việc của tôi đã được đẩy lùi, nhưng vẫn còn một số ít công việc không thể bỏ qua.

Một đạo diễn từng hợp tác mời tôi tham gia diễn xuất khách mời trong một bộ phim.

Tôi không ngờ chỉ rời xa Bùi Ngôn ba ngày, trên mạng đã bắt đầu lan truyền rầm rộ tin đồn Bùi Ngôn gian lận học thuật.

Bùi Ngôn trước đó cũng đã nổi tiếng trên mạng một thời gian ngắn.

Hiện tại, từ khóa Bùi Ngôn gian lận học thuật đã leo lên hot search.

Kinh Đại dưới áp lực dư luận, trước tiên đã đình chỉ công tác của Bùi Ngôn.

Tôi nhìn những lời chửi rủa trên mạng, lòng đau như bị ai đó vò nát.

Dưới video phỏng vấn Kinh Đại mà tôi đã xem đi xem lại mấy lần, cũng bị cư dân mạng tràn vào chửi rủa.

[Cứ tưởng là nam chính tiểu thuyết, không ngờ lại là đồ cặn bã trong giới học thuật.]

[Tôi đã bảo sao còn trẻ thế mà lại làm giáo sư được, hóa ra là làm giả à.]

[Không biết còn bao nhiêu người tài năng bị chôn vùi dưới tay "giáo sư" này.]

Tôi không biết Bùi Ngôn đã xem bao nhiêu, tôi gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy đã nghe máy.

Chỉ là những lời anh ấy nói tôi không muốn nghe.

Anh ấy bảo tôi đừng lo lắng.

Còn nói, chúng tôi trong thời gian ngắn không nên gặp nhau nữa.

Trên mạng chửi rủa ầm ĩ thế này, sao tôi có thể không lo lắng chứ.

Nhưng tôi không thể kịp thời xuất hiện bên cạnh Bùi Ngôn.

Phần diễn của tôi trong bộ phim này còn hai ngày nữa mới kết thúc.

Bây giờ, tôi chỉ có thể giữ vững tâm lý, cố gắng quay xong một cảnh nhanh nhất có thể để sớm đóng máy về gặp Bùi Ngôn.

Vốn dĩ phần diễn không nhiều, cuối cùng lại đóng máy sớm hơn nửa ngày.