Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi phát biểu, tôi không khóc nức nở như đã tưởng tượng.
"Tôi chưa từng nghĩ mình có thể đứng ở đây, cảm ơn đạo diễn, cảm ơn Nhiễm Nhiễm, cảm ơn toàn bộ ê-kíp sản xuất.
"Không có mọi người, sẽ không có tôi của ngày hôm nay."
Sau khi lễ trao giải Hoa Thiên kết thúc, tôi nhìn thấy Trần Kiến Tấn ở hậu trường.
Trông anh ấy có vẻ mệt mỏi.
Thấy tôi bước đến, anh ấy khựng lại một chút, quay đầu đi như không nhìn thấy tôi.
Tôi lại gọi anh ấy lại.
"Trần Kiến Tấn, chúng ta nói chuyện đi."
Chúng tôi tìm một nơi yên tĩnh.
Anh ấy mở lời trước: "Chúc mừng em, Ảnh hậu Thẩm."
"Cảm ơn."
Anh ấy lặng lẽ nhìn tôi: "Buổi chiếu thử thật ra tôi cũng đã tham gia, ngồi ở góc hàng cuối cùng.
"Em quả thật đã thay đổi.
"Như vậy rất tốt.
"Hy vọng em sẽ luôn tốt."
Tôi mỉm cười thanh thản với anh ấy.
"Trần Kiến Tấn, con người không thể dựa vào một khoảnh khắc mà sống cả đời, chúng ta bây giờ như thế này là đủ rồi.
"Cũng hy vọng anh sự nghiệp thành công."
Tôi và anh ấy sẽ không phải là người của cùng một thế giới.
Không cần thiết phải tự làm khổ mình nữa, để thay đổi bản thân chỉ vì muốn ở gần.
Chi phí chìm không tham gia vào các quyết định quan trọng.
Và mỗi quyết định trong cuộc đời, đều nằm trong tay tôi.
Tôi chỉ là tôi.
Không phải là chú mèo hoang đáng thương.
Không phải là tác phẩm của ai.
Kể từ đây về sau.
Tôi chỉ là tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phiên ngoại: Câu chuyện của Trần Kiến Tấn
Trong 25 năm đầu đời.
Tôi đã có nhiều cách gọi khác nhau.
Nhưng chỉ có một cái, giống như một nỗi nhục nhã không thể rũ bỏ, đi kèm suốt cuộc đời tôi.
Con riêng.
Mẹ tôi là người thứ ba.
Tuy nhiên, bà ấy hoàn toàn không bận tâm đến những lời bàn tán.
"Tiểu Tấn à, con sợ gì?
"Bây giờ con là người có tất cả, con sợ gì?"
Hồi nhỏ mới vào Trần gia, tôi từng nghe người hầu nói mẹ đã đạp đổ chính thất để leo lên vị trí như thế nào.
Tôi không thể đánh giá hành vi của bà ấy.
Bởi vì bất kể thế nào, trong mắt mọi người, tôi đều là người hưởng lợi.
Không thể nói mẹ yêu tôi nhiều đến mức nào.
Hoặc tôi yêu bà ấy nhiều đến mức nào.
Chỉ có thể nói rằng chúng tôi chỉ có nhau.
Cho nên tôi sống rất vất vả, rất nỗ lực.
Trở thành người con trai ưu tú nhất của bố.
Dù là con riêng.
Nhưng tất cả chỉ vì để sống.
Cuối cùng cũng đã trải qua mấy chục năm, khi bố sắp giao tập đoàn cho tôi.
Mẹ đổ bệnh.
Ung thư phổi giai đoạn cuối.
Bà ấy nói chuyện này chỉ mình tôi biết.
Đừng nói cho bố.
Vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này của tôi.
Nhưng người phụ nữ đáng thương ấy không biết.
Bố đã sớm biết tất cả, nhưng không có bất kỳ hành động nào.