Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đặt cái hộp lên bàn thờ: "Mang cái lồng đi."
Hai con rắn bị cắt lìa đầu, thân rắn vẫn còn giãy giụa đau đớn trong lồng, xoay vòng vòng.
Đợi đám người kia xách cái lồng đi khuất, cái đuôi hồ ly đang chạy loạn khắp người tôi càng thêm càn rỡ, còn thò vào trong quần áo.
"Hồ Vân Sơn, anh cứ để bọn họ làm loạn thế à?" Tôi khẽ gọi một tiếng.
Hắn liền xuất hiện bên cạnh, đưa tay mở hộp: "Đây là chuyện của Liễu Gia, Hương Đường của tôi đã bị đập phá rồi, Liễu Gia cũng không tiện trách tôi nữa."
Nhân lúc hắn đang nhìn đầu rắn, tôi nhấc chân chạy vọt ra ngoài cửa, mở cửa xe, đạp chân ga bỏ chạy.
Thế nhưng trong đầu, dường như tôi vẫn luôn nghe thấy tiếng cười "hì hì" của Hồ Vân Sơn.
Đến bệnh viện, tôi nói với bà nội về việc đã dọn dẹp xong Hương Đường, bảo bà yên tâm dưỡng bệnh.
Tôi cũng không dám về lại căn nhà cũ, sợ Hồ Vân Sơn gây rắc rối.
Tối hôm đó tôi cố ý thuê một khách sạn, ngủ được nửa đêm thì cảm thấy toàn thân nóng bừng, như thể đang chìm vào một vòng ôm ấm áp đầy lông mềm.
Tim tôi đang run rẩy, môi tôi liền cảm thấy một luồng ấm áp.
Sau đó là tiếng cười khẽ của Hồ Vân Sơn: "Có gan ngủ với tôi mà không có gan quay về à? Ngủ xong là bỏ chạy, hả?"
Tôi còn định nói gì đó, nhưng cái đuôi hồ ly đầy quyến rũ kia lướt qua eo tôi, khiến toàn thân tôi ngứa ngáy và vô lực.
Mềm nhũn không biết phải làm sao, tôi đành đưa tay ôm lấy cổ hắn: "Nhẹ thôi, đừng quá mức..."
Cuối cùng, tôi cũng không biết mình đã từ trên giường lăn xuống đất thế nào, rồi lại được ôm lên bệ cửa sổ thế nào, lại được đặt lên chiếc bàn trà nhỏ thế nào.
Chỉ nhớ hắn dùng đuôi hồ ly quấn chặt lấy tôi, cắn vào tai tôi gầm nhẹ: "Còn chạy không? Nếu chạy nữa, xương cốt của em cũng bị anh gặm sạch mất."
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, xương cốt toàn thân tôi như thể đã bị tháo rời, gặm sạch rồi lại lắp vào.
Không chỗ nào trên da thịt còn nguyên vẹn, hoặc là bị đuôi hồ ly siết đỏ, hoặc là bị hắn cắn, mút mà ra.
Nhìn đồng hồ, đã đến chiều rồi, sắp đến giờ ông chủ kia đến lấy Thôn Phệ.
Nhưng may mắn thay, Hồ Vân Sơn vẫn biết điểm dừng, biết bôi thuốc cho tôi, còn tắm rửa sạch sẽ cho tôi nữa.
Khi tôi mặc quần áo trở về căn nhà cũ, quả nhiên ông chủ kia đã đến cùng với vệ sĩ.
Lấy thì không có gì, đưa thẳng cho ông ta là được.
Khi ông chủ nhận lấy, tôi dặn dò thêm một câu: "Mọi chuyện đều có điểm dừng, chớ tham lam quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Linlin
"Cô bé, còn dám giáo huấn tôi." Ông chủ kia giật lấy cái hộp, quay người vẫy tay với tôi: "Lão tử lăn lộn mấy chục năm rồi, có chừng mực hay không, trong lòng tự biết."
Nhưng ông ta không biết, ngay khi ông ta vẫy tay, hai con rắn cụt đầu, một lớn một nhỏ, đã từ sau gáy ông ta từ từ thò ra.
Chỗ vết cắt đang rỉ máu, thân rắn cong cong, cố gắng vươn tới cái đầu rắn trong hộp, nhưng vì ông ta vẫy tay nên không thể nối được.
Cuối cùng, hai con rắn cụt đầu lại từ từ rụt về sau gáy ông ta.
Tôi nhìn hai con rắn cụt đầu sau lưng ông chủ kia rụt lại, m.á.u từ vết cắt nhỏ giọt trên lưng ông ta.
Ông ta dường như có cảm giác, liền quay tay gãi gãi.
Khiến tôi cũng thấy rợn sống lưng, vừa quay tay, tôi đã chạm vào một bàn chân mềm mại, nóng bỏng...
Tay tôi liền bị một bàn tay mềm mại khác nắm lấy, một cái đuôi đỏ rực từ phía sau quấn lên, nhẹ nhàng cuộn lấy eo tôi, chóp đuôi còn khẽ quét qua n.g.ự.c tôi.
Cơ thể tôi bị kéo vào một vòng ôm quen thuộc, một bàn tay khác liền sờ vào những nơi không nên sờ: "Tối qua có hơi điên cuồng, cảm thấy còn ổn không? Để anh xem giúp em nhé?"
Đệm thịt của vuốt hồ ly chạm vào người, vừa mềm vừa đàn hồi, lại còn nóng ấm, vô cùng thoải mái.
Cái đuôi hồ ly thì khỏi phải nói, như thể có lửa vậy, vừa cuộn vừa quét, tôi liền mềm nhũn cả người.
Tôi vội vàng gạt tay hắn ra, gỡ đuôi hắn ra rồi ngồi lại.
Nhưng lại thấy trên bàn bày rất nhiều đồ ăn ngon, còn đang bốc hơi nghi ngút.
Hồ Vân Sơn nhướng mày nhìn tôi: "Sủi cảo nhân thịt tươi của lão Thường Gia, gà quay của lão Lưu Tam Gia, kẹo vừng của Trần Lại Tử, thịt bò xiên và chân giò hầm của lão Lý Đại Gia."
Đang thèm mấy món này, về hai ngày rồi mà vẫn chưa có thời gian đi ăn.
Tôi mở gà quay ra, đưa cho hắn, tự mình ăn sủi cảo trước: "Nghe ngóng được gì không?"
Với cái kiểu không đứng đắn của hắn, tối qua điên cuồng như vậy, không dây dưa với tôi ngủ đủ giấc, chắc chắn là đi làm việc rồi.
Ngũ Đại Tiên phân công hợp tác, mỗi nhà chịu trách nhiệm việc của mình.
Hồ Gia là người ra quyết định, gặp chuyện không giải quyết được thì mời bọn họ phán quyết.
Hoàng Gia là người quản việc, tiểu yêu tiểu quỷ đều nghe lời bọn họ.
Hôi Gia là người nghe ngóng gió, chuyên đi tìm hiểu tin tức.
Bạch Gia bí ẩn nhất, tinh thông y lý, nắm giữ âm dương, quản việc chiêu hồn.