Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hành lý của ta nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.

Chiếc rương đựng thư của Ninh Doãn Chi, ta nhất định phải mang đi.

 Còn lại là son phấn, quần áo, nửa rương sách phụ thân ta để lại, và một số vật dụng hàng ngày.

Khi ta dọn hành lý, Hoa Nga đứng bên cạnh giám sát ta.

"Nữ tử Bắc địa bọn ta, không như các ngươi hay tính toán so đo. Y phục chăn đệm ngươi cứ lấy đi. 

Nhưng những chiếc trâm, vòng này nếu là đồ của nhà họ Ninh, thì toàn bộ không được mang theo. Tiền của ai cũng không phải tự nhiên mà có!"

Khi nàng ta nói, ta đang bỏ một chiếc trâm cài ngọc trai vào hành lý.

Hoa Nga giật lấy: 

"Vừa rồi nói không được lấy trộm, giờ lại muốn nhân lúc ta không để ý mà mang trâm đi sao? Nữ tử phương nam đúng là xảo quyệt!"

Ta còn chưa kịp nói, Tiểu Mãn đã ôm lấy tay nàng ta.

"Không được cướp đồ của tam thẩm thẩm!"

Câu nói này hoàn toàn chọc giận Hoa Nga. Nàng ta hất Tiểu Mãn ra: 

"Tam thẩm thẩm cái gì! Ta mới là tam thẩm thẩm của con! Cái này vốn dĩ là đồ của ta!"

Hoa Nga người cao lớn, Tiểu Mãn lập tức bị hất văng ra, đập vào bàn.

Ta vội chạy đến, đỡ con bé, sờ vào cánh tay bị đụng. May là không nghiêm trọng.

Ninh tam lang bước lên hai bước, chắn trước mặt Tiểu Mãn:

 "Nga Nương, Tiểu Mãn còn là một đứa trẻ, nàng đừng so đo với nó. Còn Tiểu Mãn, sao con có thể nói chuyện với tam thẩm thẩm như vậy? Nào, xin lỗi tam thẩm thẩm đi."

"Không!" Tiểu Mãn vừa khóc vừa hét, quay đầu chạy ra ngoài.

Ninh tam lang nhíu mày:

 "Đứa bé này, sao lại không hiểu chuyện như vậy?"

"Chỉ là thiếu dạy dỗ thôi," 

Hoa Nga mặt vẫn còn tức giận, "Chẳng phải chàng nói đại ca, đại tẩu bận việc tiệm gạo, cháu gái đều do mẫu thân chàng chăm sóc sao?"

Nàng ta nhìn chằm chằm ta, đầy ẩn ý:

 "Chắc chắn là có người đã dạy hư con bé. Không sao, đợi ta làm thẩm nương của nó, tự nhiên sẽ dạy dỗ nó."

Ta hít sâu một hơi.

Hôn sự với Ninh tam lang này, thật sự có quá nhiều sự lầm lỡ.

Đầu tiên là ta gửi nhầm thư, với người khác tâm đầu ý hợp.

Sau đó chàng bị thương mất trí nhớ, yêu Hoa Nga, nhưng vì ta mà mang tiếng bạc tình.

Ta đối với chàng và Hoa Nga, luôn cảm thấy có chút áy náy.

Mặc dù Hoa Nga độc đoán, Ninh tam lang vô lễ, ta vẫn hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.

Nhưng đến nước này...

Vốn dĩ, ta cũng không phải là một nữ lang thục nữ, dịu dàng, hiểu lễ nghĩa gì.

"Bốp!"

Một cái chén sứ ném vào người Ninh tam lang:

 "Mắt chó của ngươi bị mù rồi phải không?! Nàng ta đẩy đứa trẻ, ngươi lại bắt đứa trẻ phải xin lỗi nàng ta!"

Ninh tam lang còn chưa kịp phản ứng, ta đã hắt cả một bình trà vào mặt Hoa Nga.

"Còn ngươi nữa! Cái gì mà 'vốn dĩ là đồ của ta'?! Đó là trâm ngọc trai của ta! Sao, ngươi không có phụ mẫu chuẩn bị của hồi môn cho sao?"

Ta nổi giận quá đột ngột, cả Ninh tam lang và Hoa Nga đều không kịp phản ứng.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Đợi khi Hoa Nga vừa la hét vừa muốn lao vào đánh ta, ta đã vớ lấy cây chổi sau cửa mà vung lên.

"Tam lang!" Hoa Nga bị ta dồn ép liên tục lùi lại: 

"Chàng cứ thế nhìn nàng ta đánh ta sao!"

Ninh tam lang bước tới một bước, nhưng vẫn không đưa tay ra: 

"Nàng ấy dù sao cũng là nữ lang, ta..."

Hắn không đánh nữ lang? Có chuyện tốt như thế sao!

Ta vung cây chổi càng mạnh hơn. Không chỉ Hoa Nga, cả mặt Ninh tam lang ta cũng chào hỏi. 

Trong cơn hỗn loạn, ta đã đuổi cả hai người ra khỏi cửa phòng.

"Đủ rồi!"

 Ninh tam lang đưa tay nắm lấy đầu kia của cây chổi:

 "Chu Chiếu Huỳnh, rốt cuộc ngươi còn muốn làm loạn đến khi nào—"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lời còn chưa dứt, một cái tát đã giáng thẳng vào mặt hắn.

"Ta thấy là ngươi rốt cuộc muốn làm loạn đến khi nào!

Cuộc náo loạn này cuối cùng kết thúc với sự xuất hiện của bá mẫu.

Ta sớm đã biết Tiểu Mãn sẽ đi gọi cứu viện, nếu không đã không ra tay với Ninh tam lang và Hoa Nga. 

Một mình địch lại hai người, ta luôn là kẻ chịu thiệt.

Bá mẫu rưng rưng nước mắt nắm lấy ta:

 "Chiếu Huỳnh, nhất định phải đi sao?"

Ta mỉm cười nói: 

"Bá mẫu, không, nghĩa mẫu . Giờ người cũng thấy rồi đấy, ta ở lại chỉ khiến gia đình bất hòa.

 Con biết người lo lắng cho con, nhưng phụ mẫu con cũng để lại chút tiền tiết kiệm, dù dọn ra ngoài cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc. 

Con sẽ thuê một căn nhà ở hẻm Cây Hòe. Người và Tiểu Mãn thường xuyên đến thăm con, được không ạ?"

Bá mẫu biết ý ta đã quyết, liên tục thở dài: 

"Là ta có lỗi với mẫu thân con, đã không chăm sóc con chu đáo."

"Làm sao thế được ạ?"

 Ta tựa vào vai bà:

 "Mẫu thân con mất sớm, từ nhỏ con không biết được mẫu thân yêu thương là thế nào.

 Nhưng người đối xử tốt với con, dạy con cách chọn y phục, cách phối trang sức. 

Trong lòng con đã sớm coi người như mẫu thân rồi."

Đại lang nghe ta muốn dọn ra ngoài cũng đến khuyên.

Ta lấy vài câu đã nói với bá mẫu để thuyết phục chàng, dập tắt ý định giữ ta lại, rồi nhờ chàng để ý giúp xem gần đó có nhà nào cho thuê không.

Đại lang đồng ý để ý giúp, chưa được nửa canh giờ đã quay lại.

"Vợ ta có một người bạn, nhà có một căn phòng trống, ngay hẻm Hạnh Hoa bên cạnh.

 Hàng xóm láng giềng đều là những người tử tế. Nếu muội có ý, ta sẽ bảo vợ ta dẫn muội đi xem."

Vợ của đại lang, Anh Nương, trước nay không mấy thích ta, không ngờ giờ lại sẵn lòng giúp đỡ.

Ta cảm kích nói: "Vậy đa tạ tỷ Anh Nương."

Ngày hôm sau, Anh Nương dẫn ta đi xem căn nhà đó.

Một sân nhỏ, ra khỏi cổng là một con sông nhỏ. Trong sân còn có một cây quế vàng thật to. Giờ đang là mùa hoa, từ xa đã ngửi thấy mùi hương.

Anh Nương thấy ta thích, liền nói:

 "Nếu muội muốn thuê, tiền thuê hàng tháng cứ một tháng trả một lần, hai tiền một tháng."

Giá này rõ ràng là không công bằng. Mấy ngày nay ta cũng xem qua các bảng cho thuê. 

Chỉ thuê một gian nhà nhỏ phía sau cũng phải hai tiền, huống chi đây là nhà có sân riêng, đi một đoạn là đến phố chính.

Anh Nương nói trước: 

"Không phải cho muội lợi lộc không đâu, chỗ này gần tiệm gạo. Ta giờ lại có thai, vẫn phải trông cậy muội làm thủ quỹ. 

Trước đây là người một nhà, muội ăn ở tại nhà, không tính riêng tiền công cũng không coi là thiệt thòi cho muội. Sau này, mỗi tháng ta sẽ trả muội năm tiền."

Ta không từ chối nữa: 

"Đa tạ tỷ Anh Nương."

Chủ nhà cho thuê ở ngay bên cạnh. Tiễn Anh Nương xong, ta đến ký hợp đồng. 

Khi đặt tay vào ấn và chuẩn bị trả tiền thuê, ta được cho biết Anh Nương đã trả giúp ta tiền thuê hai năm.

Bà chủ Lý nói: 

"Anh Nương nói, đây đều là tiền sinh hoạt phí mà con đã đưa những năm qua.

 Trước đây nghĩ dù sao cũng là người một nhà, ngại tính toán. Giờ nợ con thì phải bù đắp."

Phụ mẫu ta tuy mất sớm, nhưng cũng để lại cho ta chút tiền tiết kiệm. 

Đến nhà họ Ninh, ta không tiện ở không, mỗi tháng đều đóng hai tiền sinh hoạt phí.

Ninh bá mẫu không nhận, ta liền đưa cho Anh Nương.

Nàng nhận tiền, không nói gì nhiều, nhưng từ đó về sau, hễ may vải làm quần áo cho Tiểu Mãn, thì cũng luôn có một bộ cho ta.

Nghĩ đến đây, trong lòng ta lại cảm thấy tiếc nuối.

Bá mẫu hiền từ, Tiểu Mãn ngoan ngoãn, đại lang khoan dung, Anh Nương ngoài lạnh trong nóng. 

Thật đáng tiếc, ta lại không có duyên để gả vào gia đình này.