Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chốc lát sau, Hoắc Thừa Quân gọi điện đến, áy náy mở lời từ đầu dây bên kia: "Vợ, việc hợp tác đột nhiên có chút trục trặc, hôm nay anh không thể về đón ngày kỷ niệm với em được rồi, đợi anh về nhất định sẽ bù đắp cho em."

Nghe những lời nói dối vụng về của anh ta, Ôn Chi Nam đột nhiên bật cười, tiếng cười run rẩy: "Không sao đâu, anh cứ làm việc của anh đi."

"Vợ, em không vui rồi." Hoắc Thừa Quân nhạy bén nhận ra sự bất thường của cô, "Anh đã chuẩn bị rất nhiều bất ngờ cho em, hy vọng em thích, vài ngày nữa anh nhất định sẽ bù đắp cho em."

"Không có, công việc quan trọng, em hơi khó chịu, ngủ một lát đây." Ôn Chi Nam lạnh lùng cúp điện thoại.

Cô cuộn mình thành một cục, cố gắng kiềm chế nỗi đau trong lòng.

Bên ngoài biệt thự vẫn náo nhiệt không ngừng, những chiếc máy bay không người lái do Hoắc Thừa Quân sắp xếp đang biểu diễn trên không, tạo ra đủ loại hình dáng, bày tỏ tình yêu dành cho Ôn Chi Nam.

Nhiều phóng viên đã đổ xô đến, muốn phỏng vấn Ôn Chi Nam, tiếp tục quảng bá tình yêu giữa họ.

Ôn Chi Nam coi như không thấy, điện thoại của cô reo liên tục.

Nhìn tên Hoắc Thừa Quân trên màn hình, tầm nhìn của cô lại nhòe đi. Cô muốn bắt máy chất vấn anh ta vì sao lại thất hứa, vì sao lại yêu một người phụ nữ khác.

Không biết bao lâu sau, chiếc chăn đột nhiên bị vén lên, một luồng ánh sáng mạnh chiếu vào, làm chói mắt Ôn Chi Nam.

Ngược sáng, cô nhìn thấy Hoắc Thừa Quân với vẻ mặt tiều tụy, tóc hắn rối bời, mặt mày tái mét, đôi mắt tràn ngập sự lo lắng và sợ hãi.

Nhận thấy Ôn Chi Nam không vui, anh ta liền lập tức quay về, gọi điện cho cô suốt dọc đường nhưng cô không nghe máy, anh ta sợ hãi tột độ.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Chi Nam, anh ta siết chặt cô vào lòng, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào: "May mà em ở nhà! Vợ, anh xin lỗi, anh xin lỗi."

Hoắc Thừa Quân đỏ hoe mắt, cơ thể khẽ run lên không kiểm soát: "Anh sẽ không bao giờ bỏ em lại một mình ở nhà nữa, em không nghe điện thoại của anh, thế giới của anh như sụp đổ."

"Không gì quan trọng bằng em, anh đã về để đón kỷ niệm ngày cưới cùng em rồi."

Ôn Chi Nam không nói một lời, Hoắc Thừa Quân chỉ nghĩ cô vẫn còn giận, anh ta quỳ một gối xuống dỗ dành: "Vợ, hứa với anh, sau này đừng không nghe điện thoại của anh nữa, đừng phớt lờ anh, anh sẽ đau khổ đến c.h.ế.t mất."

Vẻ mặt lo lắng và sợ hãi của anh ta không giống như giả vờ, anh ta đúng là yêu cô, nhưng tình yêu của anh ta không chỉ có một phần.

"Anh về nhanh thật đấy." Ôn Chi Nam nhếch mép, Hoắc Thừa Quân sắc mặt khẽ đổi, có chút chột dạ.

"Vợ, em đã một ngày chưa ăn gì phải không? Anh đưa em đến nhà hàng xoay." Hoắc Thừa Quân chuyển chủ đề, dịu dàng vuốt gọn những sợi tóc lòa xòa trên trán cô.

"Không đi." Ôn Chi Nam lắc đầu.

Hoắc Thừa Quân hoảng hốt: "Vậy em nghỉ ngơi một lát đi, anh xuống dưới bếp làm cho em."

"Ừ." Ôn Chi Nam lạnh lùng gật đầu, quay lưng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta chỉ cho rằng cô vẫn còn giận, hít sâu một hơi rồi bước ra khỏi phòng.

Hơn mười phút sau, dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào.

Ôn Chi Nam xuống lầu, phòng khách biệt thự tràn ngập bạn bè của Hoắc Thừa Quân, họ đang giúp treo những bức ảnh mới rửa lại lên tường.

Thấy Ôn Chi Nam, họ nhao nhao lên tiếng nói đỡ cho Hoắc Thừa Quân.

"Chi Nam, anh Quân sắp bị chị dọa c.h.ế.t rồi, tôi chưa từng thấy anh Quân căng thẳng đến vậy."

"Lần sau chị giận thì nói với mấy anh em đây, mấy anh em sẽ giúp chị xả giận, đừng vứt ảnh nữa, cũng đừng tắt máy nữa, anh Quân sẽ c.h.ế.t mất."

"Nếu không tìm thấy chị Chi Nam nữa, anh Quân sẽ phát điên mất."

"Im hết đi!" Hoắc Thừa Quân mặc tạp dề bước ra từ bếp, vẻ mặt tức giận: "Là lỗi của tôi, tôi đã làm vợ tôi đau lòng, vợ tôi trừng phạt tôi là đúng."

"Hoắc ca ca đúng là cuồng vợ, trước mặt chị ấy ngay cả thể diện cũng không cần, chị ấy thật hạnh phúc." Hứa Nhược Đường bước ra từ đám đông, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Hoắc Thừa Quân sắc mặt vẫn như thường, trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng: "Vợ của tôi, đương nhiên tôi phải cưng chiều rồi."

Ôn Chi Nam toàn thân lạnh toát, chỉ cảm thấy anh ta thật giả tạo.

Nhưng cô không muốn vạch trần.

Ôn Chi Nam nhàn nhạt mở miệng: "Ảnh không cần treo nữa, tôi muốn đổi màu tường."

Hoắc Thừa Quân đi đến trước mặt Ôn Chi Nam, vươn tay ôm lấy eo cô: "Được, đừng treo nữa, nghe lời vợ tôi."

"anh Quân đúng là sợ vợ." Có người trêu chọc, Hoắc Thừa Quân lại không để ý.

Hắn đỡ Ôn Chi Nam ngồi xuống sofa, còn mình lại vào bếp bận rộn.

Hoắc Thừa Quân làm toàn những món Ôn Chi Nam thích ăn, nhưng cô lại ăn chẳng khác nào nhai sáp.

Người đàn ông một tay gắp thức ăn đầy ân cần cho cô, nhưng tay kia lại ở dưới bàn nắm chặt mười ngón tay với Hứa Nhược Đường.

Ôn Chi Nam đột nhiên cảm thấy vô vị cực kỳ, cô nóng lòng muốn rời khỏi nơi này, rời xa Hoắc Thừa Quân.

Ăn cơm xong, Hoắc Thừa Quân không cho Ôn Chi Nam cơ hội từ chối, chủ động cúi xuống đi giày vớ cho cô, rồi ôm cô ra ngoài, đám bạn bè phía sau hắn không ngừng hò reo.

Hứa Nhược Đường cũng cười đùa trêu ghẹo, nhưng Ôn Chi Nam lại nhìn rõ sự oán độc và ghen tỵ thoáng qua trong đáy mắt cô ta.

Hoắc Thừa Quân đặc biệt tổ chức buổi biểu diễn pháo hoa trên biển cho Ôn Chi Nam, còn mời cả ban nhạc cô yêu thích đến biểu diễn.