Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Chi Nam không nhìn thấy gì, dù cô hỏi thế nào, đáp lại cô chỉ là sự im lặng.
Quần áo bị nước đá làm ướt sũng, gió thổi mang theo cái lạnh thấu xương, cô ngày càng hoảng loạn, vùng vẫy trong bất an.
"Buông tôi ra, rốt cuộc các người là ai?"
"A!" Ôn Chi Nam đột nhiên đau đớn kêu lên, người kia cầm gậy đánh mạnh vào bụng dưới cô.
"Cô không cần biết tôi là ai, chỉ cần trả giá cho hành vi của mình là được." Người kia giơ gậy lên lại đập vào bụng dưới cô, cô lập tức cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị dồn lại một chỗ, đau đến mức rơi nước mắt.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì."
Người kia không nói gì nữa, lại vung gậy liên tục đánh vào bụng cô, mỗi nhát đều dùng hết sức, như muốn đập nát nội tạng cô. Cô bị đau đến ngất đi, rồi lại đau đến tỉnh lại.
Đánh đến cuối cùng, cô đã đau đến tê dại. Máu tươi từ hạ thân thấm ướt quần cô, m.á.u tươi ở khóe miệng cũng làm ướt quần áo cô…
Người kia dường như đã mệt, ném gậy xuống, cởi trói cho cô. Cô như một miếng giẻ rách nát đổ sụp xuống đất, m.á.u tươi nhanh chóng loang ra trên mặt đất, cô hoàn toàn ngất lịm đi.
Khi cô tỉnh lại lần nữa, xung quanh đã không còn ai. Cô tháo mảnh vải đen trên mắt ra, nhìn thấy chiếc máy chiếu được đặt trước mặt.
Trong màn hình, Hoắc Thừa Quân ôm Hứa Nhược Đường, không ngừng hôn lên trán cô ta, an ủi, "Bé cưng đừng khóc nữa, không sao rồi."
"Anh à, em không tin, em không tin là chị ấy muốn hại em. Một người tốt như chị ấy, sao có thể vì em lỡ đẩy ngã cô ấy mà hại em chứ?" Hứa Nhược Đường khóc đến lệ rơi như mưa.
"Có lẽ, lòng người sẽ thay đổi." Ánh mắt Hoắc Thừa Quân lóe lên một tia đau xót, "Sự thật bày ra trước mắt, là Chi Chi tìm người dạy dỗ em. Nếu không phải em kịp thời báo cảnh sát, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi."
"Dù là vậy, anh cũng không thể thay em trút giận, không thể làm tổn thương chị ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đến lúc này rồi, em vẫn còn nghĩ cho cô ấy sao. Yên tâm đi, anh chỉ là dạy dỗ một chút người dám động đến em thôi. Về phần Chi Chi, anh sẽ tìm cơ hội cảnh cáo cô ấy."
Ánh mắt Hoắc Thừa Quân tràn đầy thất vọng, anh ta đã tin rằng Ôn Chi Nam thuê người làm hại Hứa Nhược Đường.
Ôn Chi Nam ngã xuống đất, đau đến co giật toàn thân. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trên màn hình, tim như bị ai đó trực tiếp xé toạc khỏi cơ thể, m.á.u tươi đầm đìa.
Hoắc Thừa Quân từng tin tưởng cô đến tận xương tủy, nay vì Hứa Nhược Đường mà gán cho cô tội trạng không có thật, sai người dạy dỗ cô một cách tàn nhẫn.
Cô cười, cười ra nước mắt.
Hoắc Thừa Quân, nếu có một ngày anh biết được sự thật, anh có hối hận không?
Chiếc máy chiếu lặp đi lặp lại phát những hình ảnh Hoắc Thừa Quân và Hứa Nhược Đường bên nhau, sự nghi ngờ của Hoắc Thừa Quân dành cho Ôn Chi Nam từng lần từng lần đ.â.m sâu vào tim cô.
Chiếc máy chiếu lại phát cảnh mới nhất: Hoắc Thừa Quân đang nấu ăn cho Hứa Nhược Đường, anh ta hoàn toàn thay đổi vẻ âm hiểm vừa nãy, khuôn mặt tràn đầy ý cười.
Ánh mắt nhìn Hứa Nhược Đường tràn ngập dịu dàng và yêu thương, hệt như năm xưa anh ta từng nhìn cô.
"Chi Chi, khi nào anh mới có thể gọi em là vợ?"
"Chi Chi bảo bối, anh rất yêu em, em mau đồng ý lời cầu hôn của anh đi."
"Hoắc Thừa Quân yêu Ôn Chi Nam trọn đời trọn kiếp, ai dám bắt nạt Chi Chi, anh sẽ liều mạng với kẻ đó."
"Vợ ơi, anh nấu ăn rất ngon, ba bữa một ngày của em cứ giao cho anh. Trên đời này chỉ có em mới có tư cách ăn đồ anh nấu. Đến cả bố mẹ anh cũng không được!"
"Vợ ơi, Đường Đường đã cứu em, cũng là cứu mạng anh, dù sao cô bé cũng là trẻ mồ côi, chúng ta chăm sóc cô bé đi."
"Anh đối với Đường Đường đương nhiên là thật lòng, cô bé chỉ muốn một cuộc hôn nhân lâu dài thôi, anh có thể cho được."