Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thậm chí, cô còn lao tới cắn ngược lại!

Cánh tay bị chó cắn đến rách nát, vậy mà cô chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.

"Đủ rồi! Trần Nhứ! Đủ rồi!"

Giang Hà hớt hải chạy đến, thứ anh nhìn thấy là Trần Nhứ toàn thân đẫm máu, tim thắt lại, lao tới ôm chặt lấy cô.

"Đồ điên, chó cắn cô mà cô còn cắn lại nó à?! Nhìn lại mình xem thành cái dạng gì rồi!"

Quý Uyển Thư cũng chạy đến, ôm con ch.ó vào lòng, hoảng hốt xin lỗi:

"Xin lỗi phu nhân, em dắt chó đi dạo tiện thể đến lấy tài liệu cho Tổng Giám đốc Giang, không biết trong nhà có nuôi mèo. Mà con mèo đó cũng chỉ là một con mèo ta thôi... Hay là thế này đi, em đền cô năm mươi tệ nhé?"

"Chỉ là một con mèo ta? Năm mươi tệ đền mạng?"

Trần Nhứ lao thẳng vào bếp, cầm con d.a.o phay xông ra. Chưa kịp ai ngăn, cô đã vung d.a.o một nhát cắt đứt cổ con ch.ó sói!

Quý Uyển Thư c.h.ế.t sững, nhìn Trần Nhứ rồi lại cúi đầu nhìn t.h.i t.h.ể không đầu của con ch.ó trong tay, rốt cuộc cũng hét lên hoảng loạn:

"Aaaa—!"

Cô ta như vứt rác, quẳng xác con ch.ó đi rồi cuống cuồng đá nó ra xa, run rẩy lùi lại, hoảng sợ né tránh.

Cô ta sợ rồi, cô ta sợ Trần Nhứ thật sự vừa muốn g.i.ế.c cả cô ta.

"Quý Uyển Thư, tôi đã từng nói, đừng chọc vào tôi, cô không nhớ sao?"

Trần Nhứ móc từ túi ra ít tiền, ném thẳng vào mặt Quý Uyển Thư.

"Hai trăm tệ. Mua mạng con ch.ó của cô."

Quý Uyển Thư nhìn vào đôi mắt đầy m.á.u của Trần Nhứ, ôm ngực, thở gấp, không tài nào hít vào được.

Giang Hà sầm mặt, vội ôm lấy cô ta:

"Uyển Thư, em sao vậy? Nằm xuống thở đều, anh đưa em đi viện ngay!"

Trần Nhứ thấy trước mắt tối sầm, gục ngã xuống đất.

Cô gắng gượng ngồi dậy, ôm lấy t.h.i t.h.ể Tiểu Đoàn.

Tiếng khóc khàn đặc vang vọng cả tầng hai.

Tính cách của Trần Nhứ vốn dĩ không cho phép mình yếu đuối quá lâu.

Khóc xong, cô cắt lấy một nhúm lông của Tiểu Đoàn, bỏ vào chiếc balô chuẩn bị mang theo đến Vân Nam.

Rồi tự tay đào một cái hố, chôn Tiểu Đoàn xuống.

Sáng hôm sau, cô lại trở về là Trần Nhứ người đàn bà tàn nhẫn, độc miệng, ai động vào cũng phải trả giá.

"Tô Bắc, tôi muốn cậu làm vài chuyện với Giang Hà. Trong vòng ba ngày, bắt anh ta lỗ ít nhất một trăm tỷ."

Tô Bắc là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Tô thị nhưng từ nhỏ đã mắc căn bệnh m.á.u hiếm cực kỳ nguy hiểm.

Chỉ có m.á.u của Trần Nhứ mới cứu được anh.

Khi ở nước ngoài, Trần Nhứ không biết bao nhiêu lần đã kéo anh từ ranh giới của cái c.h.ế.t trở về.

Tô Bắc từng hứa với cô, sẽ thay cô làm một chuyện.

"Cô điên rồi à? Cô tưởng tiền của nhà họ Tô tôi là gió thổi đến chắc?!"

"Đừng quên lời hứa của anh với tôi. Mạng của đại thiếu gia nhà họ Tô chẳng lẽ không đáng hơn một trăm tỷ à?"

Tô Bắc cười lạnh:

"Hừ, được rồi cô chờ xem đi."

Cổ phiếu nhà họ Giang lao dốc không phanh.

Giang Hà tức giận đến mức ném thẳng ly nước xuống sàn, vỡ tan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh lập tức sai người đi điều tra.

Rất nhanh, tất cả manh mối đều chỉ về phía Tô Bắc.

"Tô Bắc không thù không oán, tự nhiên nhằm vào nhà họ Giang làm gì?"

Thư ký do dự một chút rồi nói:

"Theo thông tin từ bên dưới, có vẻ Tô Bắc gần đây rất thân thiết với phu nhân."

Quý Uyển Thư khẽ hỏi:

"Cô Trần và thiếu gia Tô có quan hệ gì vậy? Đến mức khiến anh ấy vì cô ấy mà ra tay nặng như thế?"

Giang Hà lập tức nhớ lại những bức ảnh anh nhận được sau khi Trần Nhứ ra nước ngoài.

Trong ảnh, luôn là người đàn ông đó xuất hiện bên cạnh cô bọn họ thân mật, gần gũi, chẳng khác gì tình nhân.

Anh siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ ngầu nhìn bức ảnh cuối cùng của mình và Trần Nhứ trong ngăn kéo.

Rồi anh bật cười, cầm bật lửa đốt cháy nó, ném vào thùng rác.

Quay đầu ôm lấy Quý Uyển Thư:

"Uyển Thư, chúng ta đi chụp một tấm ảnh đi. Đặt ngay trên bàn làm việc của anh để ai nhìn vào cũng biết em là bạn gái của anh."

"Chỉ là bạn gái thôi à? Em chẳng ham cái danh đó đâu."

"Anh sẽ khiến em trở thành vợ anh."

Trần Nhứ, cô tìm được người khác, tôi cũng thế.

Nụ hôn dồn dập phủ kín, Giang Hà đè Quý Uyển Thư xuống.

Cô ta sẽ không bao giờ cào cấu anh, không bao giờ nói lời lạnh nhạt.

Cô ta không giống cái người phụ nữ độc địa kia.

"Uyển Thư, chuyện trái tim anh đã hỏi giúp em rồi. Người hiến đã đồng ý. Chỉ có một điều kiện nho nhỏ mỗi năm đến thăm chồng cô ta một lần."

Giang Hà nghĩ:

Thế giới này kẻ si tình đâu chỉ mình Trần Nhứ, chẳng phải ai cũng có thể yêu đến ngu ngốc sao?

Anh cũng từng yêu cô đến vậy. Sao cô lại không thể toàn tâm toàn ý với anh một lần?

Từ ngày hôm đó, tấm ảnh trên bàn làm việc đã được thay đổi.

Sổ tay nhắc việc của Trần Nhứ ghi rằng hôm nay cô phải đến bệnh viện lấy thuốc.

Một túi thuốc nặng trĩu khiến cô thở không nổi.

Bệnh viện đông nghẹt người. Một gương mặt đẹp trai đeo kính râm ghé sát lại gần cô.

Trần Nhứ chẳng thèm để ý, lách qua người anh ta.

"Này chị! Dù sao tôi cũng vì chị mà tiêu tốn cả trăm tỷ, chị lạnh nhạt vậy sao?"

Trần Nhứ đẩy mặt anh ta ra:

"Tránh đường."

"Ê, Trần Nhứ! Tôi nhờ bố tôi ở nước ngoài tìm được chuyên gia rồi, lần này nhất định chữa khỏi cho chị!"

Nhưng cô chẳng hề cảm kích.

Đầu cô đã bị mổ không biết bao nhiêu lần, cô đã chấp nhận số phận rồi.

"Tôi chỉ là túi m.á.u dự trữ của anh. Tôi c.h.ế.t rồi, anh đi tìm người khác là được."

"Trên đời biết còn có ai có m.á.u giống chị nữa chứ! Phải tìm cả đời đấy!"

"Tôi sống vậy là đủ rồi. Kết thúc ở đây cũng được."