Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, bố tôi gọi tôi vào phòng làm việc.
"Chiêu Chiêu à!" Ông ta thở dài: "Hôm nay ở trường con quá không hiểu chuyện rồi."
Tôi siết chặt nắm đấm: "Bố, rõ ràng là Thẩm Sóc bắt nạt con.”
"Bố biết con ấm ức." Ông ta ngắt lời tôi, lộ vẻ mặt đau lòng tột độ: "Nhưng con phải thông cảm cho Thẩm Sóc. Từ nhỏ thằng bé này đã mất cả bố lẫn mẹ, đáng thương biết bao, Nhà họ Bùi chúng ta là xí nghiệp lớn, nhường nhịn nó một tí thì có làm sao?"
"Nhưng mà..."
"Con xem nó ưu tú biết bao." Mắt bố tôi sáng lên: "Hôm nay hiệu trưởng còn khen nó nữa đấy. Con phải học hỏi nó nhiều hơn, đừng có giở thói cô chiêu suốt ngày như vậy."
Tôi cắn chặt môi đến mức sắp bật máu.
Kiếp trước cũng vậy, bố tôi luôn luôn đứng về phía Thẩm Sóc.
Chiêu Chiêu à, thật ra bố vẫn thương con nhất. Nhưng Thẩm Sóc nhạy cảm như vậy, chúng ta phải quan tâm đến cảm xúc của nó, đúng không con?
Nói rồi, ông ta hiền từ vỗ vai tôi: "Con đi xin lỗi Thẩm Sóc đi, chuyện này cứ thế cho qua."
Thẩm Sóc dựa vào khung cửa phòng làm việc, trên mặt nở nụ cười đắc ý: "Chiêu Chiêu, biết sai mà sửa là tốt rồi."
Tôi đột nhiên đứng phắt dậy: "Anh đừng có mơ!"
"Bốp!" Bố tôi bỗng tát tôi một cái: "Sao lại nói chuyện với Thẩm Sóc như thế?"
Tôi ôm mặt, không thể tin được nhìn bố.
Thẩm Sóc giả vờ đáng thương nói: "Chú Thẩm đừng giận, Chiêu Chiêu còn nhỏ không hiểu chuyện."
"Con nhìn xem Thẩm Sóc hiểu chuyện biết bao!" Bố tôi chỉ tay vào mặt tôi mắng: "Còn không mau xin lỗi đi!"
Thẩm Sóc đứng sau lưng bố tôi, dùng khẩu hình nói với tôi: "Đáng đời."
Tôi lau đi vết m.á.u ở khóe miệng, cười khẩy quay người bỏ đi.
Tôi phải gọi điện thoại cho mẹ.
Chuông reo hai tiếng mới được bắt máy.
"Chiêu Chiêu?" Giọng nói dịu dàng của mẹ pha chút mệt mỏi: "Muộn thế này con còn gọi điện, có chuyện gì sao con?"
"Mẹ..." Tôi còn chưa nói hết đã nghẹn ngào.
"Cục cưng đừng khóc." Giọng mẹ trở nên căng thẳng ngay: "Con hãy nói cho mẹ biết ai đã bắt nạt con?"
Tôi cố kìm nước mắt: "Không sao đâu mẹ, con chỉ nhớ mẹ thôi."
"Nói bậy!" Mẹ nghiêm giọng cắt ngang: "Mặt con sao thế? Sao lại sưng lên rồi?"
Tôi cắn môi không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Mẹ sẽ đặt vé máy bay về ngay."
"Dám động vào con gái của mẹ, mẹ sẽ cho họ biết tay!"
"Mẹ, mẹ đừng vội. Con muốn điều tra rõ tại sao bố lại thiên vị Thẩm Sóc đến thế."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
"Được rồi." Cuối cùng mẹ cũng chịu thỏa hiệp: "Mẹ sẽ cử ông Chu dẫn người về giúp con. Nhớ kỹ, có bất cứ tình huống nào phải liên lạc với mẹ ngay."
Tôi cầm điện thoại, đột nhiên nhớ lại thảm kịch kiếp trước.
Mẹ tôi gặp tai nạn xe hơi "ngoài ý muốn" trên đường ra sân bay.
Mẹ vừa qua đời, tôi ở nhà họ Bùi hoàn toàn trở thành cỏ dại không có mẹ bảo vệ.
Thẩm Sóc càng ngày càng bắt nạt tôi một cách quá đáng, bố cũng ngày càng thiên vị hắn. Cuối cùng tôi còn bị đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc đến hộp đêm bán thân.
Tôi bỗng siết chặt điện thoại.
Kiếp này, tôi sẽ không để bi kịch tái diễn.
Mẹ phải sống sót, còn Thẩm Sóc, tôi muốn hắn nếm trải mùi vị sống không bằng chết.
Tại buổi tiệc tối từ thiện, Thẩm Sóc xuất hiện lộng lẫy trong bộ vest hàng hiệu, đồng hồ vàng trên cổ tay lấp lánh chói mắt.
"Ối, chẳng phải đây là ‘cô cả’ nhà họ Bùi của chúng ta à?"
Hắn xoay một vòng: "Thế nào? Chú Thẩm vừa mới mua bộ đồ mới cho tôi đấy."
Vương Lệ khoác tay hắn, the thé cười nói: "Hiện cậu Thẩm đang là trụ cột của nhà họ Bùi! Sau này người nào đó còn phải dựa dẫm để cậu Thẩm nuôi đấy!"
Tôi lạnh lùng liếc nhìn bọn họ: "Mặc đồ đắt tiền đến mấy cũng không che nổi mùi nhà quê từ trong xương cốt."
Thẩm Sóc thay đổi sắc mặt, rồi lại nở nụ cười giả tạo: "Chiêu Chiêu, tôi biết cô ghen tỵ. Nhưng chẳng sao cả."
Hắn giả vờ hào phóng vỗ vai tôi: "Đợi đến khi cô bị đuổi ra khỏi nhà, tôi sẽ bố thí cho cô một công việc rửa bát."
"Đúng vậy, đúng vậy!" Vương Lệ phụ họa: "Cậu Thẩm tốt bụng biết bao!"
Tôi nhìn chằm chằm đồng hồ trên cổ tay Thẩm Sóc, đó là quà sinh nhật mà ông ngoại đã tặng cho mẹ tôi.
Xem ra ngay cả cái này bố tôi cũng tặng cho hắn.
Trong lòng tôi thấy buồn cười.
Người được tài trợ vẫn y như cũ, thậm chí còn không phân biệt được lớn bé trong nhà.
Tập đoàn Bùi Thị là do ông ngoại tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng cho nên gọi là Bùi Thị, chứ không phải là Thẩm Thị.
Bố tôi chỉ là một gã ở rể mà thôi.