Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sách và bài tập rơi xuống đất, như một đám tang muộn màng, chôn vùi nốt chút ảo tưởng cuối cùng tôi còn với ông.

Tôi khẽ nói:

“Nếu không cho tôi học, tôi sẽ báo đơn vị công tác của hai người, tố cáo hai người hành vi ngược đãi trẻ em.”

“Cơ quan nhà nước coi trọng đạo đức. Hai người cũng không muốn mất việc, đúng không?”

“Không có thu nhập, anh chị yêu quý của tôi lấy gì để giữ mức sống này?”

Có vẻ bị tôi doạ, bố tôi lùi hai bước, chỉ tay vào tôi, run lên vì tức:

“Được… được lắm!”

“Trần Dao, mày cứng cánh rồi, muốn bay à. Tao muốn xem, rời khỏi cái nhà này, mày bay đi đâu được!”

Sau đêm hôm đó, trong nhà chìm vào một thứ im lặng quái dị.

Họ không còn quát tháo, cũng chẳng ra yêu cầu gì với tôi.

Chỉ dùng ánh mắt như giám sát phạm nhân, nhìn tôi như một kẻ sắp bỏ trốn.

Tôi trở thành người vô hình trong nhà một cái bóng biết thở, im lặng mà tồn tại.

Tôi làm đúng như họ muốn: thi xong, điền nguyện vọng, rồi lặng lẽ chờ đợi.

Tấm giấy báo trúng tuyển đại học từ một tỉnh xa xôi, là con dấu đầu tiên giúp tôi có thể tự tay xé mở để phá bỏ song sắt nhà tù này.

Ngày tôi đi, không ai tiễn.

Tôi một mình kéo chiếc vali cũ kỹ, bên trong chỉ vài bộ quần áo cũ và tất cả số tiền tôi có..

Hơn ba nghìn đồng này, là tiền tôi dành dụm được bao năm nhờ nhặt ve chai, làm thêm và bớt ăn.

Khi đoàn tàu chuyển bánh, tôi không ngoái đầu.

Ngoài cửa sổ, thành phố thu nhỏ dần, căn nhà mang tên “gia đình” cùng những con người bên trong, nhạt nhòa thành một vết bẩn chẳng đáng kể trong ký ức.

Bốn năm đại học là quãng đời đầu tiên tôi được hít thở không khí tự do.

Tôi xin vay vốn học tập, nhờ thành tích xuất sắc mà giành hết mọi suất học bổng có thể.

Ngoài giờ học, tôi lao vào đủ loại việc làm thêm: dạy kèm, bồi bàn, phát tờ rơi…

Tôi bận rộn như con quay, mệt đến chạm giường là ngủ, nhưng lòng tôi nhẹ nhõm, tự do.

Tôi chưa từng chủ động gọi điện về nhà, cũng không bao giờ mở miệng xin một đồng.

Thỉnh thoảng họ gọi đến, chỉ là kiểu hỏi han theo lệ.

Trong ống nghe, lúc nào cũng có tiếng tivi ồn ào, kèm theo tiếng anh trai quát tháo khi chơi game.

Tốt nghiệp xong, tôi ở lại thành phố ấy, vào một công ty khá tốt, lương đủ cho tôi sống đàng hoàng.

Tôi có căn hộ nhỏ của riêng mình, có bạn bè cùng chí hướng, và có một người yêu dịu dàng, chu đáo tên Chu Tự.

Cuộc đời tôi tưởng như đã đi vào quỹ đạo.

Nhưng cái nhà ấy như sợi dây vô hình, cứ đợi lúc tôi nghĩ mình đã thoát, lại tìm cách quấn chặt lấy tôi.

Mỗi dịp lễ tết, tôi miễn cưỡng về đó chẳng qua là một nghĩa vụ mệt mỏi phải hoàn thành.

Bữa cơm đoàn tụ, chuyện trò xoay quanh anh và chị.

Tôi ngồi nghe, không gợn chút cảm xúc.

Bố thao thao bất tuyệt về tương lai của Trần Hiên, nào là “bạn bố làm giám đốc sở”, nào là “chiến hữu mở công ty”…

Trần Hiên thì vừa lướt điện thoại vừa hờ hững đáp dăm câu, mắt vẫn dính vào màn hình livestream của một hotgirl nào đó.

Bên kia bàn, Trương Nghiên nâng chiếc túi Chanel mới mua, quay đủ 360 độ để chụp ảnh đăng lên mạng.

Giọng chị nũng nịu:

“Mẹ, mẹ xem bộ đồ hôm nay của con có hợp với túi không? Bạn con ai cũng ghen tị, nói con có gu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Hợp chứ, con gái mẹ mặc gì cũng đẹp.”

Mẹ cười tít mắt, như thể sự khoe khoang của con gái là thành tựu lớn nhất đời bà.

“Vải bộ này đẹp thật, nhìn là biết đắt. Tiền bỏ ra đáng lắm.”

Bốn người họ bố quan tâm đến tiền đồ của con trai, mẹ nâng niu nhan sắc của con gái.

Con trai và con gái hưởng sự thiên vị đó một cách hiển nhiên, coi như là chuyện tất yếu.

Còn tôi, lặng lẽ ngồi ở góc bàn, chậm rãi ăn bát cơm trước mặt.

Như một khán giả lạc vào phim trường, lạnh lùng nhìn vở hài kịch mang tên “gia đình hạnh phúc”.

Cuối cùng, giữa những khoảng khoe khoang và quan tâm của họ, chủ đề cũng lướt qua tôi.

“Dao Dao, công việc thế nào? Chuyển lên chính thức rồi chứ?”

Bố tôi như chợt nhớ ra còn tồn tại một đứa con gái, giọng bình thản, mang theo ánh nhìn kẻ bề trên.

“Rồi.”

Tôi đáp gọn.

“Vậy thì tốt.”

Ông gật đầu, như vừa hoàn thành một thủ tục, rồi thôi.

Sau khi Trương Nghiên đăng xong bài lên mạng xã hội, hài lòng đặt điện thoại xuống, bỗng vỗ trán như nhớ ra điều gì.

“Ôi chao, suýt nữa thì quên! Tháng sau là sinh nhật bố mẹ rồi!”

Chị quay sang bố mẹ, nở nụ cười ngọt như mật.

“Bố, mẹ, hai người sinh nhật cách nhau mấy ngày, năm nay vẫn tổ chức chung nhé? Muốn quà gì nào?”

Bố mẹ tôi cười tươi không khép miệng, liên tục xua tay:

“Có lòng là được, không cần tốn kém đâu.”

Miệng nói “không cần”, nhưng ánh mắt thì giấu sao nổi mong chờ.

Trần Hiên cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi điện thoại, phấn chấn hẳn lên:

“Con tính lâu rồi, sẽ đổi cho bố cái Huawei màn gập mới nhất, có mặt mũi lắm!”

Trương Nghiên không chịu kém:

“Vậy con mua cho mẹ bộ mỹ phẩm cao cấp nhất của La Mer, để mẹ mãi mãi trẻ trung nhé!”

Trên gương mặt bố mẹ là niềm kiêu hãnh và hài lòng không chút che giấu.

Rồi cả hai đồng loạt quay sang tôi trong ánh mắt là sự mong đợi mặc định, kèm chút áp lực không cho phép từ chối.

Trương Nghiên huých nhẹ vào tay tôi, giọng đầy ẩn ý:

“Dao Dao, còn em? Em định tặng gì? Đây là sinh nhật đầu tiên của bố mẹ sau khi em được nhận chính thức vào làm đấy, phải thể hiện chứ.”

Trong khoảnh khắc, bốn ánh mắt, tám con ngươi, đều dồn hết lên tôi như một kiểu “xét xử” vô hình, như thể câu trả lời sắp tới của tôi sẽ quyết định xem tôi có còn xứng đáng ngồi ở bàn này hay không.

Tôi đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau miệng, rồi bình thản nhìn thẳng bọn họ.

“Em không có tiền.”

Đó là sự thật.

Lương tháng vừa chuyển chính thức, trừ tiền thuê nhà, sinh hoạt phí, chẳng còn bao nhiêu.

Tôi còn phải tiết kiệm cho tương lai thật sự của mình.

Không khí đông cứng, rồi bùng nổ.

“Mày nói cái gì?”

Bố tôi là người đầu tiên đập bàn, giọng bỗng cao vút, mặt đầy vẻ khó tin và tức giận bị xúc phạm.