Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Huynh trưởng đã đi.

Tiêu Tuyên bị ta mỉa mai một hồi, cũng tức giận bỏ đi.

Đêm hôm đó, trời lại mưa tí tách.

Nửa đêm, cửa điện đột ngột bị phá tung.

Trong bóng tối, có người mò đến bên giường ta.

Hơi ẩm nóng phả vào tai ta.

Người đó đè lên người ta.

Xuân Nha hét lên đòi chạy đi gọi người, bị đá ngã xuống đất.

"Sở Sở."

Nến được thắp lên, soi rọi khuôn mặt có chút mệt mỏi của Tiêu Tuyên.

Trên người hắn toàn là hơi ẩm.

Mùi rượu khó chịu xộc vào mũi ta.

Tiêu Tuyên đưa tay ôm lấy ta, lẩm bẩm như người nói mớ:

"Đừng nói những lời giận dỗi đó nữa, nàng không biết Trẫm nghe những lời đó, đau lòng lắm sao."

"Làm lành với Trẫm, được không?"

Nói xong, tay hắn sờ soạng quanh eo ta.

Thật sự muốn cởi thắt lưng của ta.

Ta giơ tay lên, tát hắn một cái.

"Cút!"

Tiêu Tuyên ôm má trái, tỉnh táo hơn một chút.

Ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám.

"Khương Sở, nàng dám đánh Trẫm?"

Dấu bàn tay đỏ tươi in hằn trên khuôn mặt trắng trẻo của hắn.

Móng tay cào ra một vết hằn dài, đang rỉ máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong lòng ta không thấy chút hả hê nào, chỉ cảm thấy hận.

"Bệ hạ cứ việc ban c.h.ế.t cho thiếp."

"Nàng hận Trẫm đến thế sao?"

Ta bỗng cười lên, vết thương cũ bị ảnh hưởng, trong cổ họng toàn là mùi m.á.u tanh.

"Phải, Tiêu Tuyên."

"Thiếp hận chàng."

Trong đôi mắt tĩnh lặng của Tiêu Tuyên, một tia hoảng loạn chợt lóe lên.

Trước đây yêu Tiêu lang bao nhiêu, bây giờ hận Tiêu Tuyên bấy nhiêu.

Ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn nữa.

"Nếu chưa từng gặp chàng, thì tốt rồi."

...

Tiêu Tuyên đêm đó đã nổi cơn tam bành.

Hắn gần như tức giận đến mức bật cười.

"Được, được, nàng hận Trẫm như vậy sao?"

"Hậu cung của Trẫm mỹ nữ như mây, lẽ nào chỉ khao khát riêng Khương Sở nàng?"

"Tình yêu của Trẫm, nàng không cần, có khối người cần!"

"Trẫm là Thiên tử!"

Hắn tức giận trèo xuống khỏi người ta.

Hướng ra ngoài cửa hô một tiếng:

 "Nâng kiệu, đến cung của Hoàng hậu!"

Nhưng người lại đứng sững bên giường ta, nửa ngày không đi.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Muốn đi thì đi mau." Ta ngáp một cái, có chút mệt mỏi.

"Chàng giả vờ thâm tình với thiếp làm gì?"