Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bắt đầu gọi cho bạn cũ. Những người đã từng gặp tôi, biết tôi, tin tôi.

Người đầu tiên - Linh, bạn đại học.

Cuộc gọi kết nối. Nhưng giọng cô ấy chần chừ:

“Anh gọi lại làm gì? Mới hôm qua anh nhắn bảo không bao giờ muốn liên lạc nữa.”

Tôi lặng đi. “Tôi nhắn… khi nào?”

Cô ngắt lời: “1 giờ sáng. Còn gửi file ghi âm. Anh… kể về những chuyện mà tôi không bao giờ nghĩ anh biết.”

“Ghi âm gì cơ?”

“Tôi không nghe hết. Nhưng anh nói… nếu tôi còn giữ liên lạc, anh sẽ ‘lấy lại điều tôi quên’. Tôi không hiểu. Nhưng tôi sợ.”

Cô dập máy.

Tôi chưa từng gửi gì cả.

---

Tôi kiểm tra hộp thư thoại. Có 7 cuộc gọi được ghi âm tự động.

Tôi mở cuộc đầu tiên.

Giọng tôi vang lên - rõ ràng, từng chữ lạnh như thép gõ lên ly rượu:

“Xin chào. Đây là tôi. Nhưng không phải cái tôi anh nhớ. Tôi gọi để thông báo rằng, mọi nạn nhân… đều xứng đáng. Và nếu cần, tôi sẽ chứng minh điều đó, qua anh.”

---

Cuộc ghi âm thứ ba dài 12 phút.

Là tôi… kể lại toàn bộ vụ án đầu tiên, từng chi tiết: cách trói, cách dìm nước, tiếng kêu cuối cùng. Không hề ngập ngừng.

Tôi nghe xong, tay rũ xuống. Hơi thở như mắc kẹt giữa hai xương sườn.

Tôi không nhớ giọng nói ấy. Không nhớ đã từng mở miệng ra như thế. Nhưng mọi từ ngữ… là cách tôi dùng.

Tôi không nói. Nhưng “em” thì đã dùng giọng tôi.

---

Tôi bật camera trước. Nhìn chính mình.

“Tôi là Minh. Tôi… vẫn còn đây. Tôi không phải người gửi mấy cuộc gọi đó.”

Giọng tôi phát ra – bình thường.

Tôi lặp lại. Năm lần.

Rồi đến lần thứ sáu… giọng lệch đi một tông.

Nghe giống tôi. Nhưng thấp hơn. Lạnh hơn. Như ai đó bắt chước một bản ghi.

Tôi thở dốc. Tắt máy.

---

Tôi đi khám bác sĩ tâm thần tư nhân. Để được đánh giá. Để tìm bằng chứng mình còn tỉnh táo.

Bác sĩ trẻ, đeo kính, ghi chép liên tục.

Tôi kể mọi thứ. Từ tiếng nói, đến thư, đến việc tôi bị thay thế.

Bác sĩ chỉ hỏi một câu:

“Anh có từng nghĩ… rằng mình đã tự tạo ra kẻ khác để đổ lỗi, vì không chịu nổi bản thân là kẻ gây án?”

Tôi bật cười. “Tôi chính là kẻ gây án. Nhưng không phải là người thực hiện.”

Anh ta không hiểu. Cũng không cần hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

---

Tối hôm đó, tôi nhận được một email từ chính địa chỉ của mình.

Không tiêu đề. Chỉ có đoạn ghi âm.

Tôi mở lên.

Là tôi. Nói chuyện với Tịnh.

“Anh Tịnh, tôi nghĩ đã đến lúc phải nói thật.”

“Tất cả những nạn nhân đều được chọn lựa – không phải ngẫu nhiên.”

“Anh hỏi vì sao không có dấu vết? Vì tôi không để lại bất cứ gì trừ ý định.”

Giọng nói đó… đang thú tội.

Nhưng là “tôi” - không phải tôi.

---

Tôi đến gặp Tịnh.

Anh ta nhìn tôi như thể tôi là một cơn ảo giác có thật.

“Anh nói xong rồi, còn gì?”

Tôi siết chặt tay. “Tôi chưa từng gọi.”

“Thế thì ai đã gọi thay anh?”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ cười nhạt.

---

Tôi ghi âm lại chính mình.

Đọc báo. Đọc một bài thơ. Đọc tên mình.

Đến câu cuối - “Tôi là Minh.”

Phát lại.

Ba lần đầu - ổn.

Lần thứ tư, giữa chừng giọng biến dạng. Lên tông. Rồi trầm xuống như một gã đàn ông khác chen vào qua cổ họng.

Câu cuối nghe như lời đe dọa.

---

Trên tường nhà tôi, một dòng chữ xuất hiện sáng hôm sau:

“Khi mọi người tin vào giọng em hơn, thì anh còn tồn tại làm gì?”

---

Tôi bật radio. Một chương trình bàn về các vụ g.i.ế.c người gần đây.

Người dẫn chương trình nói:

“Chúng tôi nhận được rất nhiều phản hồi từ thính giả. Có người nói, từng nhận được cuộc gọi từ chính ‘Minh’ - người liên quan gián tiếp – kể lại toàn bộ quá trình gây án. Liệu có phải một hành vi rối loạn, hay là… một trò đùa bệnh hoạn?”

Tôi tắt radio. Mặt tối sầm.

---

Tôi đứng trước gương. Hét lên: “TRẢ LẠI TÔI!”

Gương không nứt.

Nhưng hình trong gương cười. Và lặp lại: “TÔI. TÔI. TÔI.”

Mỗi lần lặp, giọng trầm hơn. Xa hơn. Như từ đáy giếng vọng về.