Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Nói đến đây, ánh mắt sắc bén của Minh phu nhân trở nên dịu dàng hơn, bà ấy vẫy tay gọi tôi: “Hữu Ninh, dù sao con cũng là chủ nhân tương lai của hai nhà họ Minh – Tống, lên đây chào hỏi mọi người đi.”

Tôi làm theo lời của bà ấy, đứng dậy.

Ngay lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Tống Minh Ưu đang trong trạng thái mơ màng giờ mới chợt tỉnh, cô ta điên loạn gào thét:

“Cô ta không phải! Cô ta không phải, con mới là con gái ruột của mẹ, mẹ ơi!”

Nói rồi, cô ta với vẻ mặt dữ tợn lao về phía tôi, đưa hai tay ra, ác độc đẩy tôi.

Lúc đó tôi đang ở rìa sân khấu, cách mặt đất ba mét, nếu bị cô ta đẩy xuống, e rằng sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

May mắn thay tôi đã chuẩn bị trước, nắm lấy hai đầu vạt váy, linh hoạt né sang một bên.

“Hữu Ninh, con không sao chứ?”

Cùng lúc đó, Minh phu nhân đã chạy đến bên cạnh tôi, kéo tôi vào lòng mà quan sát từ trên xuống dưới.

Tôi né nhanh, không sao cả.

Nhưng Tống Minh Ưu thì không may mắn như vậy.

Cô ta lao hụt, không kịp phanh lại, cơ thể theo quán tính nghiêng về phía trước, “rầm” một tiếng, đầu đập xuống đất!

Không biết bị thương ở đâu, cô ta sùi bọt mép, co quắp trên đất, còn kèm theo tay chân run rẩy dữ dội.

“Minh Ưu!”

Tưởng Văn vội vàng chạy đến vừa vặn nhìn thấy cảnh này, trong lòng hoảng loạn tột độ, nhưng sợ di chuyển cô ta sẽ khiến chấn thương nặng thêm nên không dám đụng vào.

Định gọi xe cứu thương, bà ta lại chợt nhớ ra mình không có điện thoại.

Bữa tiệc sinh nhật này tập hợp rất nhiều nhân vật lớn từ các ngành nghề khác nhau, sợ có kẻ xấu trà trộn vào.

Ngoài khách mời đặc biệt, những người khác đều bị yêu cầu tạm thời thu điện thoại, nếu không sẽ không được vào.

Thế là Tưởng Văn chỉ có thể hạ giọng cầu xin những người xung quanh:

“Gọi xe cứu thương đi, các người mau giúp tôi gọi xe cứu thương!”

Đáng tiếc, những người xung quanh thấy bà ta lao tới, đều tránh đi như tránh ôn dịch.

Thấy tình trạng của Tống Minh Ưu ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng Tưởng Văn cũng nhận ra rằng không có sự đồng ý của Minh phu nhân thì sẽ không có ai giúp bà ta.

“Bụp!”

Bà ta quỳ sụp xuống đất.

14

“Tổng giám đốc Minh, oan có đầu nợ có chủ, năm đó khi bị tráo đổi, Minh Ưu cũng chỉ vừa mới chào đời, kẻ không biết không có tội.”

“Cầu xin cô nể tình mẹ con mười tám năm qua, cứu con bé đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tôi nguyện ý trả bất cứ giá nào!”

Tưởng Văn vừa dập đầu vừa cầu xin.

Người ngoài nhìn thấy đều phải thốt lên: “Thật là một tình mẫu tử cảm động lòng người!”

Thế nhưng chính cái tình mẫu tử sâu đậm giữa họ đã khiến tôi và Minh phu nhân kiếp trước c.h.ế.t không nhắm mắt!

Tưởng Văn dập đầu đến đổ máu, Minh phu nhân vẫn không lên tiếng.

Cho đến khi hơi thở của Tống Minh Ưu ngày càng yếu ớt, bà ấy mới lạnh lùng nói:

“Cô dập đầu trước mặt nhiều phóng viên như vậy, là muốn khiến tôi mang tiếng bất nghĩa sao?”

Lời này vừa thốt ra, Tưởng Văn đang định dập đầu xuống đất bỗng cứng đờ, bà ta ngẩng khuôn mặt đầy vết m.á.u lên, vội vàng lắc đầu phủ nhận:

“Tôi không dám!”

Minh phu nhân không động lòng khẽ cười khẩy một tiếng, vẫy tay ra lệnh cho đội ngũ y tế túc trực tại khách sạn tiến hành cấp cứu cho Tống Minh Ưu.

Thấy Tống Minh Ưu được đưa đi, trái tim treo lơ lửng của Tưởng Văn cuối cùng cũng rơi xuống vị trí cũ, bà ta mệt mỏi buông lỏng người, đổ gục xuống đất.

“Bây giờ, đến lúc giải quyết ân oán giữa chúng ta rồi.”

Tôi bước ra khỏi vòng tay của Minh phu nhân, đi đến trước mặt Tưởng Văn, ngồi xổm xuống, ánh mắt lạnh lẽo dò xét bà ta.

15

Quản gia rất tinh mắt, khi Tưởng Văn dập đầu cầu xin, ông ấy đã lặng lẽ mời khách rời đi.

Tưởng Văn nhìn quanh phòng tiệc trống rỗng, trong lòng sợ hãi, tay chân cùng lúc lùi về phía sau, giọng run rẩy nói:

“Tống Hữu Ninh, dù sao mẹ cũng đã nuôi con lớn lên, con không biết ơn thì thôi, lại còn…”

“Biết ơn?!”

Tôi không ngờ, đến nước này rồi mà Tưởng Văn vẫn có thể trơ trẽn tự nhận mình là ân nhân.

“Tôi nên biết ơn bà đã đánh tráo tôi khi tôi mới sinh ra, khiến tôi vô duyên vô cớ trở thành con riêng, bị người đời cười chê?”

“Hay nên biết ơn bà đã thao túng tâm lý tôi là con chuột cống từ nhỏ, bắt tôi phải sống hèn mọn chui lủi?”

“Hay là nên biết ơn bà đã cấu kết với Tống Cảnh Minh lừa gạt mẹ tôi, lợi dụng sự tin tưởng của bà ấy dành cho Tống Minh Ưu, để Tống Minh Ưu bỏ độ vào thức ăn của bà ấy, cho đến khi bà ấy suy kiệt nội tạng mà chết?”

Tống Cảnh Minh không yêu Tưởng Văn, càng không yêu Tống Minh Ưu.

Nhưng với tư cách là một doanh nhân tham lam tiền bạc, ông ta thèm muốn khối tài sản giàu có không ai sánh bằng của nhà họ Minh.

Vì vậy, ngay khoảnh khắc Tưởng Văn dùng hết tâm tư leo lên giường ông ta, ông ta đã nảy ra ý nghĩ này.

Trộm long tráo phụng, nhân cơ hội thôn tính tài sản của nhà họ Minh.

Hứa hẹn sau đó sẽ trả cho Tưởng Văn một khoản thù lao hậu hĩnh.

Tưởng Văn leo lên giường vốn dĩ cũng là vì tiền, lợi ích trước mắt, đứa con của mình lại có thể đồng thời mang thân phận Đại tiểu thư của hai nhà họ Tống – Minh, sao bà ta lại không vui chứ?

Vừa mới liên hôn, Minh phu nhân và Tống Cảnh Minh quả thực đã có một thời gian nồng nàn mặn nồng, vì vậy bà ấy mới dễ dàng mắc bẫy ông ta.