Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy chúng tôi thật sự vô dụng, sếp bỏ lại chúng tôi, một mình đi "chiến đấu".

Lại nửa tiếng trôi qua, tôi nhắn tin thoại hỏi tổ trưởng: "Anh bỏ thuốc gì vào đấy thế, tôi sẽ không c.h.ế.t vì tiêu chảy ở đây chứ?"

Tổ trưởng hít một hơi lạnh rồi đáp lại tôi: "Yên tâm đi, bí quyết độc quyền, làm sạch ruột mà không hại thân!"

Một tiếng sau, cơ thể cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Tôi vịn tường ngồi trên ghế sofa thở dốc, cuối cùng cũng hiểu ra lý do cho chiêu hiểm độc của tổ trưởng.

Nửa đêm qua, anh ta nhận được điện thoại của Chị Ngô.

Chị Ngô nói rằng nửa đêm sếp đã ra hiệu cho chị chuyển một khoản tiền vào thẻ của sếp bằng các khoản mục khác, nói là hắn ta cần gấp để sử dụng.

Chị Ngô luôn cảm thấy có điều bất thường, người còn đang đi công tác, thì có nhu cầu chi tiêu lớn nào chứ?

Trừ khi...

Chị Ngô suy nghĩ mãi, cuối cùng đã báo tin này cho tổ trưởng.

Tổ trưởng nghe xong liền hiểu ra.

Chuyện này, sếp đi làm, còn anh ta và tôi không thể nhúng tay vào.

Thế là, sáng sớm hôm sau đã có chuyện chặn cửa đưa thuốc xổ.

Làm rõ được nguyên nhân và kết quả của sự việc, tôi hít một hơi lạnh mà cảm thán.

"Keo kiệt đến mức nợ lương, mà khi tặng quà lại tỏ ra hào phóng ư?"

Tổ trưởng cười lạnh: "Đương nhiên là trao đổi lợi ích, hắn ta dám đưa tiền ra ngoài, thì cũng muốn thu nhiều tiền hơn vào!"

Quả nhiên, sáng hôm sau, sếp vung vẩy hợp đồng mới ký trước mặt hai đứa tôi mà đắc ý.

"Thấy chưa, thành tích của công ty đều do tôi gánh vác!"

Sếp vỗ vỗ tập hợp đồng trong tay, "Nửa cuối năm đã có thành tích rồi! Còn hai người, hừ, đều nhờ tôi nuôi, chẳng có tác dụng gì cả!"

Tổ trưởng cũng không tức giận.

Đứng chắn trước mặt tôi mà nịnh bợ sếp: "Ai bảo không phải chứ, bao nhiêu năm nay, đều nhờ một mình sếp bao bọc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Nếu không thì những người như chúng tôi, ra ngoài tìm việc cũng không tìm được đâu."

Sếp được tâng bốc sướng tai, thở hì mũi nói: " Hai người biết thế là tốt rồi!"

Mục đích chuyến công tác đã đạt được, thế là trả phòng rồi đi.

Lúc xuống lầu, thật trùng hợp, lại gặp vị Thần Tài trước đó đã bị nhà vệ sinh ở công ty chúng tôi chửi rủa.

Trước đây, mỗi khi sếp gặp Thần Tài, hắn ta đều tất bật chạy trước chạy sau, mở cửa đưa thuốc, tận tình như một con ch.ó săn.

Giờ gặp lại, sếp đã khác rồi.

Hắn ta ưỡn bụng, vênh váo như ông hoàng.

Cố tình đi vòng đến trước mặt Thần Tài mà nói: "Ối, trùng hợp quá nhỉ, lại gặp ông ở đây."

"Mặc dù lần trước ông bỏ dở giữa chừng không đầu tư vào công ty chúng tôi, nhưng mà nói sao đây, người không có phúc thì không vào được nơi có phúc."

Hắn ta vỗ vỗ chiếc túi sau lưng, cười đắc ý, "Không có ông, thành tích công ty chúng tôi vẫn hoàn thành tốt thôi."

"Người có tiền, có mắt nhìn ở ngoài kia nhiều lắm, ông phải nhanh chân lên đấy, đừng để không theo kịp làn gió thời đại, bị người khác giẫm đạp xuống!"

Nói xong, sếp trơ trẽn ra cửa lên xe, thẳng tiến sân bay.

Khiến Thần Tài tức điên lên.

Ông ta vốn dĩ chỉ đi công tác bình thường, lần trước dù đàm phán đổ bể, nhưng người xui xẻo là ông ta, xét cho cùng cũng đã sắp bị xé toạc mặt mũi.

Vậy mà bây giờ lại chạy đến trước mặt ông ta mà cà khịa cái gì chứ?

Quay đầu lại nhìn thấy hai đứa tôi, ông ta bực bội nói: "Các người đàm phán thành công hợp đồng thì tôi chúc mừng, chạy đến trước mặt tôi mà lải nhải cái gì chứ?"

Tổ trưởng cười xin lỗi, thản nhiên mở miệng: "Cái này tôi cũng không rõ lắm, vụ án đó là sếp tự mình đàm phán, hai chúng tôi không hề hay biết."

Thần Tài sững người, trầm tư.

Tổ trưởng không nói thêm gì nữa, bắt một chiếc taxi, hai đứa tôi thẳng tiến ga tàu hỏa.

Đúng vậy, về vẫn là tàu hỏa ghế cứng.

Lắc lư mười lăm tiếng đồng hồ, lại mệt bở hơi tai.