Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Em trai tôi ngạc nhiên: "Cô biết tôi sao?"

Diêu Phi Phi cười và rót cho cậu ấy một tách trà: "Lần trước đi Núi Phạn anh còn nhớ không? Em là một trong những người bạn đồng hành của anh đó. Trên núi mưa, anh còn che ô cho em nữa."

Em trai tôi chợt bừng tỉnh: "Thì ra là cô à! Sau đó sao không thấy cô nữa?"

Diêu Phi Phi cười duyên: "Đêm hôm đó chẳng phải xảy ra lũ quét đột ngột sao? Anh bị đá vụn đập vào đầu ngất xỉu, đợi đến khi em giao anh cho đội cứu hộ rồi mới phát hiện chân mình bị gãy xương, mắt cũng bị thương. Sau đó em phải nghỉ dưỡng ròng rã ba tháng trời, muốn hỏi thăm tình hình của anh, nhưng hỏi thăm một hồi, những người đi cùng cũng không biết thông tin liên lạc của anh."

Em trai tôi sững sờ, n.g.ự.c phập phồng, vẻ mặt kích động, còn không nói nên lời.

Tôi mím môi cười khẽ. Thì ra cái thằng em trai ngốc nghếch này của tôi ngay cả ân nhân cứu mạng cũng nhầm lẫn, khiến Lý Duyệt trắng trợn chiếm đoạt ân tình của Diêu Phi Phi bấy lâu.

Trong lúc em trai tôi như người mất hồn đi xuống mua đồ uống, tôi kéo tay Diêu Phi Phi nghiêm túc hỏi: "Thành thật khai báo đi, cô có phải có ý với em trai tôi không?"

Sắc đỏ lập tức lan đến tận vành tai của Diêu Phi Phi.

"Tiểu Nguyễn Tổng, không sợ chị chê cười, thật ra em vào công ty làm trợ lý cho chị chính là vì Nguyễn Viêm, em đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi ngạc nhiên: "Sao ngay từ đầu cô không theo đuổi cậu ấy?"

Nếu không thì đã chẳng có mấy chuyện của Lý Duyệt sau này rồi.

"Em vốn định sau khi dưỡng thương xong sẽ lập tức tỏ tình với anh ấy, nhưng lúc đó anh ấy đã có bạn gái rồi, lương tâm đạo đức không cho phép em làm kẻ thứ ba. Đến công ty cũng là muốn 'gần sông thì được trăng', nhưng vào rồi mới biết anh ấy chưa từng nhậm chức ở công ty nên vẫn chưa gặp mặt bao giờ. Sau này chuyện của anh ấy và Lý Duyệt ầm ĩ như vậy, em nghĩ nên cho anh ấy thời gian để chữa lành vết thương tình cảm, cho nên cứ kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa tỏ tình."

Diêu Phi Phi nói từng chữ từng câu vô cùng nghiêm túc.

Tôi nhìn biểu cảm của cô ấy, sự yêu thích dành cho em trai tôi không giống giả dối.

Nhớ lại cô ấy đã làm việc bên cạnh tôi lâu như vậy, thái độ làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm, đối nhân xử thế chính trực khéo léo, quả thật là một người vợ tốt hiếm có cho em trai tôi.

Tôi tựa người ra sau, hai tay kê sau đầu, ung dung mỉm cười: "Em trai tôi người này vừa thuần khiết lại dễ bị lừa, chỉ cần nắm tay thôi cũng có thể ngại đến đỏ bừng mặt. Cố lên nhé, cố gắng ba năm sinh hai đứa!"

Mặt Diêu Phi Phi càng đỏ hơn, nhìn bóng dáng em trai tôi ở dưới lầu, cô ấy vùi mặt vào lòng bàn tay: "Vâng, em nhất định sẽ làm được!"

Thằng em trai "tiểu bạch thỏ" của tôi đây, ra khỏi hang sói lại chui vào ổ hổ, đời nó xong rồi!

-Hết-