Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ấy gần như nghẹn ngào nói: "Anh xin lỗi, xin lỗi, A Hòa, tất cả là lỗi của anh. Đừng nói những lời như vậy. Đừng nói những lời làm tổn thương mình."
Tôi ngớ người trong vòng tay anh ấy, không biết phải làm sao.
Thực ra, Chu Xuyên Bách không phải là mối tình đầu của tôi. Trước anh ấy, tôi từng có vài người bạn trai, nhưng chưa từng có ai như vậy.
Sẽ không có ai, khi chúng tôi cãi nhau, vì tôi xé toạc vết thương của mình để phản kháng, vì tôi mà đau lòng đến rơi nước mắt.
Tôi há miệng, chỉ cảm thấy mỗi hơi thở đều vừa ấm áp vừa đau đớn.
Cho đến khi Chu Xuyên Bách buông tôi ra, lấy từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Trong đó có một chiếc nhẫn rất mảnh, rất mảnh.
Anh ấy nói: "A Hòa, cưới anh nhé."
Về nhà, tôi mới biết, anh ấy đã cẩn thận trang trí ở nhà rất lâu.
Bóng bay, hoa tươi, đèn sao.
Tối hôm đó, Chu Xuyên Bách đã định cầu hôn tôi.
"Anh vẫn không thể nhớ được chuyện quá khứ, nhưng ít nhất, tương lai là tươi sáng… A Hòa, anh muốn cùng em đi hết quãng đời còn lại."
Quãng đời còn lại.
Một từ nặng trĩu.
Đêm loạn lạc đảo điên ấy, tôi đẩy Chu Xuyên Bách ngã xuống sàn đầy hoa hồng, cánh hoa bị giẫm nát, nhựa hoa nhuộm đỏ áo sơ mi, dính lên da thịt.
Sự ấm áp che lấp tất cả những ký ức đau buồn đã qua.
Tôi đã thực sự nghĩ rằng, chúng tôi có thể cùng nhau đi đến cuối cuộc đời này.
Nhưng số phận thường vô thường.
Vào đêm trước ngày chúng tôi chuẩn bị đính hôn, để cứu tôi, Chu Xuyên Bách đã bị một bệnh nhân tâm thần đ.â.m trọng thương.
Trên đường được đưa đến bệnh viện, trước khi rơi vào hôn mê, anh ấy nắm lấy bàn tay lạnh buốt run rẩy của tôi, hé miệng rồi khó khăn thốt ra vài chữ: "A Hòa, hình như anh đã nhớ ra rồi."
"... Anh là một cảnh sát."
Câu nói này, từ sinh đến tử, xuyên suốt cuộc đời anh ấy.
Khi tin tức xác nhận Chu Xuyên Bách hoàn toàn mất liên lạc được truyền về, đó là vài ngày trước đêm giao thừa.
Tôi ngồi trên ghế dài dưới khu chung cư, nhìn vài đứa trẻ không xa đang chơi pháo hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một cái nhỏ xíu, châm lửa vào ngòi. Vài giây sau nó sẽ xoay tròn, nở ra một chuỗi tia lửa trên mặt băng của hồ nhân tạo.
Sau khi nhận điện thoại, tôi im lặng rất lâu, không nói gì mà cúp máy. Sau đó tôi đứng dậy, đi đến gần. Cô bé dẫn đầu nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn tôi.
Cô bé thân thiện hỏi: "Chị ơi, chị cũng muốn chơi à?"
Tôi gật đầu, cô bé lập tức đưa cho tôi một cái.
Một đốm lửa rung rinh trong gió, ngòi được châm.
Cô bé lùi lại vài bước, sốt ruột kêu lên: "Chị ơi, mau ném đi!"
Trước sau không quá vài giây, ngọn lửa trong lòng bàn tay tôi, nổ tung thành bông hoa m.á.u thịt.
Cảm giác đau đớn cùng mùi cháy khét ập đến, lấp đầy khứu giác trong một khoảnh khắc. Sự rực rỡ của pháo hoa thoáng chốc vụt tắt. Cũng như cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của Chu Xuyên Bách.
Trong một màn đêm đen kịt, vài đứa trẻ nhìn tôi như nhìn một kẻ điên, sợ hãi lùi từng bước. Tôi cúi mắt nhìn bàn tay bê bết m.á.u thịt của mình, từ từ mỉm cười.
Khi được đưa đến bệnh viện, vết m.á.u trên vết thương đã đông lại. Vảy m.á.u và da thịt dính thành một mảng, trông ghê rợn và đáng sợ.
Bác sĩ dùng nhíp kẹp bông gòn tẩm cồn, vừa xử lý vết thương vừa hỏi: "Lớn thế này rồi, sao chơi pháo hoa mà còn có thể tự làm mình bị thương đến mức này?"
Tôi nghĩ một lát: "Tôi chỉ muốn cảm nhận xem, khi bị đạn b.ắ.n trúng có đau đến vậy không."
Anh ấy không nói gì nữa, chỉ cắm cúi xử lý vết thương. Cho đến khi bôi thuốc và băng bó xong, anh ấy mới uể oải bổ sung một câu: "Vết thương đã xử lý xong, nếu rảnh cô có thể lên khoa tâm lý tầng trên kiểm tra."
Tôi cụp mi mắt, chỉ cảm thấy vết thương đã băng bó trên tay, ngay cả cảm giác đau cũng như bị ngăn cách bởi một lớp sương mù.
Mờ ảo, không rõ ràng lắm.
Từ ngày hôm đó trở đi, suốt mấy năm sau, nhận thức của tôi về thế giới bên ngoài đều như vậy.
Bởi vì tính chất nhiệm vụ quá đặc biệt, phạm vi liên quan cực kỳ rộng, yêu cầu về tính bảo mật cực kỳ nghiêm ngặt. Chu Xuyên Bách cùng với những đồng đội khác đã im lặng và bí mật biến mất khỏi thế giới này.
Không được công chúng biết đến.
Một ngày nọ vào ba năm sau, tôi nghe được tin Ninh Ngọc kết hôn từ vị cảnh sát trẻ tuổi kia. Vị cảnh sát trẻ ngây ngô ngày xưa từng theo sau Chu Xuyên Bách, giờ đã là đội trưởng cảnh sát hình sự nhiệm kỳ mới.
Anh ấy nói, Ninh Ngọc muốn gặp tôi.
Tôi gặp Ninh Ngọc trong phòng riêng của một quán cà phê gần cục cảnh sát. Khi cô ta nhìn thấy tôi, trong mắt vẫn còn vương vấn sự hận thù.
Tôi thật sự tò mò, không nhịn được hỏi cô ta: "Rốt cuộc cô có tư cách gì mà hận tôi? Ngày trước là cô ba hoa chích chòe, bịa đặt chuyện Chu Xuyên Bách đính hôn với cô; cũng là cô mượn danh nghĩa đường hoàng để họ điều tra tôi, chỉ đạo Chung Lỗi tiết lộ thông tin cá nhân của tôi cho phóng viên. Bây giờ cô sắp kết hôn rồi, chồng tương lai của cô có biết ngày nào cô cũng tơ tưởng đến một người đàn ông chưa từng thích cô không?"