Tim tôi đập dồn dập, trong đầu thoáng hiện lên kịch bản tồi tệ nhất.
Tiêu Phong bắt cóc mẹ tôi, rốt cuộc hắn định làm gì?
Khác hẳn vẻ điên cuồng trong điện thoại, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mắt hắn đỏ hoe:
“An An, sao em nhiều ngày như vậy mà không gọi cho anh lấy một cuộc?”
“Em không biết… anh nhớ em đến thế nào đâu…”
Nếu lúc hắn nói những lời này, con dao mổ không kề ngay cổ mẹ tôi đang hôn mê, có lẽ sẽ càng thêm tha thiết.
Chỉ mới vài ngày, quầng thâm mắt Tiêu Phong đã đậm đến mức đáng sợ.
Xem ra vụ điều tra ca phẫu thuật đã khiến hắn chịu đả kích nặng nề.
Tôi cất giọng lớn:
“Tiêu Phong, có chuyện gì thì từ từ nói, anh buông mẹ tôi ra trước đã!”
Nhưng hắn như chẳng nghe thấy, vẫn lẩm bẩm một mình:
“Anh giờ mới hiểu, em mới là người tốt nhất với anh. Con tiện nhân Giang Lan Lan, xảy ra chuyện liền đổ hết lên đầu anh! Rõ ràng bệnh nhân chết trong tay nó!!”
“Chúng ta đừng ly hôn nữa có được không? Trước đây đều là anh sai, chúng ta sống lại cho đàng hoàng, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em…”
Tay hắn run bần bật, ánh mắt điên loạn.
Máu đã rịn trên cổ mẹ tôi, khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
“Em đồng ý! Anh thả mẹ em trước được không? Tiêu Phong, coi như em cầu xin anh!!”
Hắn lại siết chặt hơn, ánh mắt hoang dại lẫn van nài:
“An An, em viết một bản cam kết tha thứ, lấy danh nghĩa con dâu của mẹ anh, được không?”
“Cảnh sát vẫn truy đến anh. Chỉ cần em là người nhà mà đưa giấy bãi nại, anh sẽ được giảm án! An An, bây giờ chỉ có em mới giúp được anh!!”
Tôi hít sâu, ép mình giữ bình tĩnh, vừa âm thầm tính toán đối sách.
“Tiêu Phong, được, em viết. Nhưng anh thả mẹ em trước đi!”
Giọng tôi thấp và mềm.
Hắn thoáng sững lại, dao vẫn ghì nhưng có chút lỏng hơn.
“Em… em phải viết ngay, nếu không anh…”
Giọng hắn run rẩy, dừng lại vài giây, rồi nước mắt rơi xuống:
“Anh thật sự không muốn giết người…”
Tôi vội rút giấy bút:
“Em viết! Em viết ngay đây, đừng kích động!”
Tôi cúi xuống giả vờ chăm chú viết, đồng thời khẽ nói vào tai nghe:
“Các anh cảnh sát, giờ phải làm sao?”
“Tiêu Phong và con tin quá gần, chúng tôi khó ra tay. Cô phải tìm cách để hắn buông lỏng thêm…”
Tôi gắng kiềm chế nỗi sợ, vừa viết vừa nhẹ nhàng hỏi:
“Tiêu Phong, anh muốn em thêm điều gì? Anh nói, em sẽ viết hết.”
Hơi thở hắn gấp gáp, dao trong tay cũng run run:
“Viết… viết em là vợ anh, là con dâu mẹ anh! Viết em tha thứ cho anh vì lỡ tay hại chết mẹ, nguyện cùng anh sống tốt cả đời!”
Tôi gật đầu, giả vờ nghiêm túc ghi vào giấy, miệng cố tình chậm rãi kéo dài thời gian:
“Tiêu Phong, anh còn nhớ ngày cưới không? Anh từng hứa sẽ mãi bảo vệ em.”
Tôi vừa viết vừa khẽ nói:
“Hay là… anh cũng viết vài chữ đi? Như vậy mới giống là tuyên bố chung của vợ chồng.”
Hắn sững sờ, dường như bị khơi dậy ký ức nào đó.
Con dao trên tay cũng hạ thấp một chút.
Trong tai nghe lập tức vang lên giọng cảnh sát:
“Rất tốt, hắn đã lơi lỏng, tiếp tục giữ hắn phân tâm!”
Tim tôi đập loạn, mồ hôi rịn đầy trán, nhưng giọng tôi vẫn nhẹ nhàng, từng bước tiến lại gần:
“Nào, Tiêu Phong, anh nắm tay em cùng viết nhé, được không?”
Nước mắt hắn lăn dài, nghẹn ngào:
“An An… em vẫn bằng lòng ở bên anh sao…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Anh lại đây, em sẽ bằng lòng.”
Ánh mắt hắn dao động, lưỡi dao dần rời xa cổ mẹ tôi.
Đội đặc nhiệm nấp sẵn trong góc cũng lặng lẽ dịch chuyển.
Tôi nín thở, chờ đợi khoảnh khắc duy nhất ấy—
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện