Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nghe tiếng bước chân anh ta rời đi dưới nhà, thật nhanh—nhanh đến mức như đang chạy trốn.

Tôi bước đến bên cửa sổ sát đất, nhìn theo chiếc xe của anh phóng đi vội vã trong buổi chiều lặng gió.

Không lâu sau, tin nhắn của Yêu Vi lại gửi đến.

“Chu tiên sinh vội vàng đến nỗi… còn chưa kịp dùng bao.”

“Nhưng cảm giác thật khác lạ.”

“Phu nhân à, có lẽ chồng chị giờ đã hoàn toàn thuộc về em rồi.”

Mấy ngày qua, tôi đã tưởng mình đủ bình tĩnh để đối mặt với mọi thứ.

Nhưng những dòng chữ đó—vẫn cứ như kim đ.â.m vào tim tôi.

Tôi ngồi bệt xuống tấm thảm trong phòng ngủ, toàn thân run rẩy.

Ngón trỏ cứ cào cào vào da ngón cái, để lại những vết móng sâu hoắm, mà tôi chẳng thấy đau.

Trong bụng quặn thắt.

Cổ họng nghẹn lại, nôn khan liên tục nhưng chẳng có gì trào ra ngoài.

Tôi gắng gượng đứng dậy, đầu óc quay cuồng, nuốt vội một nắm thuốc.

“Tôi có thể xin dời lịch đến ngày giỗ mẹ tôi được không?”

Cuối cùng, sau một hồi trấn tĩnh, tôi lại gọi điện.

Đầu dây bên kia là giọng đàn ông trầm ổn:

“Cô Tống, có chuyện gì cần giúp sao?”

Giọng anh ta bình tĩnh nhưng mang theo sức mạnh khiến người ta yên lòng.

“Tôi muốn… dời kế hoạch lên sớm hơn một chút.”

“Cô muốn sớm đến mức nào?”

Anh ấy im lặng một chút, rồi đáp lời.

Tôi lại gặp Yêu Vi tại một buổi tiệc tiếp khách thương mại của công ty.

Khi tôi đến nơi, Chu Cảnh Nhượng đang lớn tiếng trách mắng cô ta trước mặt bao người.

“Vụng về! Việc gì cũng không xong!”

“Cút ra ngoài ngay cho tôi!”

Những người xung quanh đều nhìn cô ta với ánh mắt thương hại.

Trợ lý của Chu Cảnh Nhượng khẽ thì thầm bên tai tôi:

“Phu nhân không biết đấy thôi, tổng giám đốc ghét cô thực tập sinh này lắm.”

“Vừa dốt, vừa chậm, ngoại hình cũng thường. Chẳng có điểm nào ra hồn.”

Tôi mỉm cười, hỏi nhẹ:

“Vậy sao không sa thải?”

Trợ lý khựng lại, như sực nhớ ra có người từng đề cập rồi, nhưng bị Chu tổng bác bỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đang định giải thích thì anh ta đã nhìn thấy tôi.

Anh bước nhanh đến:

“Dọa em rồi à, vợ yêu?”

“Anh hiếm khi nổi nóng với nhân viên, chỉ là cô ta… ngốc quá thôi.”

Tôi nhìn anh, nở một nụ cười nhạt:

“Người mới mà, từ từ dạy cũng được mà.”

Chu Cảnh Nhượng cười lạnh:

“Thư ký phòng anh không phải nơi cho mấy thứ rác rưởi từ du học về chen chân vào.”

“Cuối năm anh sẽ đuổi cô ta.”

Tôi không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía Yêu Vi.

Cô ta đứng giữa đám đông, như thể hoàn toàn không tồn tại.

Thấy ánh mắt tôi, cô lập tức cúi đầu, nhưng môi lại khẽ cắn như không cam lòng.

Buổi tiệc đang diễn ra, Chu Cảnh Nhượng đưa tôi về phòng nghỉ riêng.

Anh dặn không ai được làm phiền.

Nhưng như thế—chỉ càng tạo điều kiện cho hai người họ.

Điện thoại tôi lại rung lên:

“Phu nhân, phòng vệ sinh cuối hành lang. Có muốn đến không?”

Tôi mở cửa hé ra.

Trong căn phòng kia là những tiếng động… tôi chẳng còn xa lạ gì:

Tiếng thút thít, tiếng nức nở kèm theo những câu nói dâm ô khó nghe nhất.

Đó là một Chu Cảnh Nhượng xa lạ—tàn nhẫn, thô bạo, và đầy dục vọng.

“Chu tiên sinh… tha cho em… Em chịu không nổi nữa rồi…”

“Câm miệng. Cố mà chịu.”

“Anh… cũng thương em một chút được không?”

“Cô cũng xứng?”

“Tôi chỉ biết thương vợ tôi.

Còn loại đàn bà như cô… chỉ đáng để tôi trút giận.”

“Vậy giờ anh ra ngoài đi, tìm vợ anh đi…”

Nhưng đáp lại tiếng khóc đó, chỉ là một bàn tay đè đầu cô ta xuống.

Thanh âm nghẹn lại trong cổ, dần dần trở nên vô nghĩa.

Chu Cảnh Nhượng lạnh lùng nói:

“Làm tiểu tam thì phải có giác ngộ của tiểu tam.”