Thân thể ta vẫn còn sót lại cơn đau dữ dội, tứ chi bị cắt đứt một cách tàn nhẫn, một xô nước lạnh dội xuống đầu, ta bị buộc phải tỉnh táo, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình biến thành một con "nhân trư".
Ta đau đớn giãy giụa kịch liệt, Hứa Mộc, người thanh mai trúc mã năm xưa, cầm thanh đao dài, ánh mắt ghê tởm nhìn ta, rồi lấy một tấm lụa trắng lau vết m.á.u trên đao.
"Quá bẩn thỉu."
Ta không thể tin được đây lại là người mà ta đã đặt trong lòng hơn mười năm.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta và Hứa Mộc đã đính ước từ nhỏ, mười năm ở thanh lâu, ta cũng dùng tiền bán thân để chăm sóc mẹ góa của chàng. Nhưng không ngờ, lần đầu gặp lại sau bao năm, bên tai chỉ còn lại một câu:
"Quá bẩn thỉu, mang cái tên Oanh nhi mà làm những việc thấp hèn như vậy, c.h.ế.t đi là còn hời cho ngươi."
Ta hận đến cùng cực, ta chưa từng hưởng chút lợi lộc nào từ sự phồn vinh của Tô gia, nhưng lại phải chịu mọi khổ sở của Tô gia khi sa sút.
Thấp hèn? Ta không khỏi cười lạnh thành tiếng.
Tô gia phạm trọng tội, Tô Nguyệt Oanh là con gái của tội thần, trong thanh lâu còn không bằng một con chó, sao khi bắt ta thế tội cho nàng ta, phụ thân lại không nói ta thấp hèn?
Dòng nước lạnh buốt dần tràn qua miệng và mũi, ta lại nhớ đến mẫu thân.
Ngày đó, mẫu thân quỳ trước cửa phủ tướng quân, giọng nói đầy m.á.u và nước mắt:
"Nàng chỉ muốn sống thôi, nàng không hề làm hại bất cứ ai, nàng có tội tình gì..."
Ta cảm thấy có người đang kéo mình đi.
"Đây chính là Tô gia đại tiểu thư Tô Nguyệt Oanh."
Câu nói này lại vang vọng bên tai ta.
Mười năm ở thanh lâu, ta đã vô số lần nghĩ, nếu khi đó ta phủ nhận mình là Tô Nguyệt Oanh thì sẽ thế nào.
Ta cố gắng mở mắt ra, hai tên quan binh đang kéo ta đi, chiếc gông nặng trịch sắp sửa được đeo lên đầu.
Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ, cứ như là ta đã trở về cái ngày nhà bị tịch biên.
Ta lập tức cất lời, nói ra câu mà ta đã nghĩ mười năm qua:
"Ta, không phải Tô Nguyệt Oanh."
Kiếp trước, khi phụ thân đưa ta đi, ông ta đã nói nhất định sẽ đến cứu ta, chỉ là thay Tô Nguyệt Oanh ngồi tù vài ngày, Tô gia đã có người lo liệu, ta sẽ không phải chịu khổ.
Khi ấy ta đã tin, nhưng cái đợi chờ ấy kéo dài đến mười năm.
Ta nhìn hai tên quan binh:
"Ta không phải Tô Nguyệt Oanh, các ngươi đã bắt nhầm người, làm sao ăn nói với Bệ hạ?"
Hai tên quan binh lộ vẻ do dự.
Phụ thân đứng một bên, mặt lạnh lùng quát lớn:
"Ngậm miệng lại!"
Ta lập tức chỉ vào ông ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Các ngươi xem, ngay cả một người hầu cũng có thể quát tháo ta, ta làm sao có thể là Tô gia đại tiểu thư?"
Quan binh hoài nghi, buông ta ra.
Ta đứng dậy, từ phía sau đám đông, ta thấy một vạt váy màu trắng ngà.
Ta cong khóe môi, giật mạnh chiếc váy phụ thân đã khoác lên người ta, để lộ ra bộ quần áo vải thô của gia nhân Tô gia:
"Ta là nha hoàn làm vườn của Tô gia."
Ta lại giơ tay mình ra. Tuy cũng thon dài trắng trẻo, nhưng vẫn khác hẳn với bàn tay của một tiểu thư được nuông chiều.
Trên tay ta còn có vết thương do gai hoa đ.â.m mấy ngày trước:
"Tay của Tô gia đại tiểu thư bị thương, sao có thể đến cả thuốc cũng không được bôi?"
Hai tên quan binh nghe vậy, lập tức đóng cổng lớn lại, nhốt tất cả mọi người ở đây:
"Chúng ta phụng mệnh bắt Tô gia đại phòng, nếu có kẻ nào muốn tráo người, cái đầu sẽ không còn!"
Dứt lời, ánh mắt họ lướt qua người phụ thân.
Mặt phụ thân tái xanh, ánh mắt đầy sự âm hiểm gần như muốn xuyên thủng ta.
Kiếp trước, khi ta bị đưa đi, ta đã tận mắt thấy phụ thân nhân lúc hỗn loạn, bảo vệ Tô Nguyệt Oanh trong đám đông mà rời đi.
Ta trong ngục chờ mãi, nhưng chỉ chờ được thánh chỉ đưa ta đến thanh lâu.
Ta đi vào đám đông, đứng sau lưng Tô Nguyệt Oanh.
Mặc dù nàng đã thay quần áo gia nhân, nhưng vẫn lộ ra một chút vạt váy trắng ngà.
Chẳng biết trong lúc hoảng loạn, phụ thân đã vơ lấy quần áo của ai.
Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Tô Nguyệt Oanh bị bôi trét tro bụi, tóc tai rối bời, đứng giữa một đám gia nhân, thực sự không hề nổi bật.
Ta lén đưa tay ra, nhéo mạnh vào eo nàng.
"A!" Tô Nguyệt Oanh nhảy dựng lên.
Giọng nói mềm mại như tiếng chim oanh hót, hai tên quan binh lập tức bị thu hút, đi tới chỗ này. Một người một bên túm lấy cánh tay Tô Nguyệt Oanh.
Ta nhìn thấy phụ thân đứng cách đó không xa, gân xanh trên tay nổi lên, ánh mắt đau lòng gần như muốn trào ra.
"Ta không phải Tô Nguyệt Oanh."
Nàng ta rưng rưng nước mắt, nhìn quan binh với vẻ đáng thương.
Ai ngờ tên quan binh không hề có chút thương xót, xé toạc tay áo của Tô Nguyệt Oanh, để lộ chiếc váy trắng ngà bên trong:
"Vậy mà ngươi là một nha hoàn ăn mặc đẹp thật đấy, lụa Nguyệt Ảnh chuyên dùng trong cung cũng có thể mặc trên người."
Tên quan binh cười lạnh một tiếng: "Mang đi!"