Tôi là công chúa Bắc Kinh, đêm kết hôn với Phật tử, anh ấy nói với tôi: "Anh tin vào Phật, vì vậy sau này phải phiền phức em ngủ phòng riêng rồi."
Tôi mỉm cười đáp: "Không sao, em tôn trọng tín ngưỡng của anh."
Sau khi kết hôn, đêm nào tôi cũng đi nhảy, mở tiệc cùng các bạn trai người mẫu.
Thẩm Dã Dã lạnh lùng lần tràng hạt, không thèm để ý.
Một đêm say rượu, tôi chui vào chăn của anh và phát hiện ra bí mật động trời.
Vết bớt hoa sen trên eo anh, chỉ cần chạm vào là anh sẽ nổi dục...
1
Tôi Giang Trần, là công chúa Bắc Kinh sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Thầy bói nói tôi mệnh mỏng, phải lấy người đàn ông có vết bớt hoa sen trên eo mới hóa giải được.
Nếu không, tôi sẽ không sống qua tuổi 23.
Năm nay tôi 22 tuổi, là con gái độc nhất của gia đình, tập đoàn Giang thị còn hàng trăm tỷ tài sản chờ tôi kế thừa.
Bố tôi tìm hiểu khắp nơi, biết được ở chùa Liên Hoa có một vị Phật tử trẻ tuổi xuất gia nhưng vẫn để tóc, trên eo có vết bớt hoa sen.
Bố tôi dẫn tôi đến chùa Liên Hoa thăm vị Phật tử này.
Nhưng Phật tử nghe nói cách hóa giải kiếp nạn của tôi là phải lấy tôi, liền từ chối gặp mặt.
Tôi quỳ nửa đêm trước cửa Phật đường, trời đổ mưa như trút.
Người tôi ướt sũng, đầu gối cũng sắp gãy, Thẩm Dã Dã từ trong Phật đường bước ra.
Anh ấy có gương mặt tuấn tú, dáng người thẳng tắp, lạnh lùng cô độc như một đóa sen không nhiễm bụi trần.
Dù mới hơn 20 tuổi, nhưng toát lên vẻ quý phái, nho nhã.
Gai xương rồng
Anh đứng giữa mưa nói với tôi: "Đứng dậy đi, tôi đồng ý."
Tôi theo Thẩm Dã Dã vào Phật đường của anh.
Không quan tâm người ướt đẫm, tôi dũng cảm đưa ra yêu cầu: "Cho em xem vết bớt hoa sen trên eo anh được không?"
Anh do dự một lúc, cởi áo, lộ ra cơ bắp săn chắc.
Mắt tôi sáng rực, body quá đỉnh!
Thần kỳ hơn, vết bớt hoa sen bên hông anh gặp nước liền nở rộ, sống động như thật.
Tôi không nhịn được đưa tay chạm vào, nhưng ngón tay chưa kịp chạm đã bị anh nắm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Cô Giang, chỉ được nhìn, không được động tay."
Tôi rút tay lại, đáp: "Được, không sờ nữa."
2
Sáng hôm sau, Thẩm Dã Dã theo tôi xuống núi.
Bố tôi và anh thỏa thuận: anh và tôi đăng ký kết hôn, sống chung một năm.
Một năm sau, khi kiếp nạn của tôi được hóa giải, chúng tôi sẽ ly hôn.
Lúc đó anh có thể tự do rời đi.
Tôi và Thẩm Dã Dã dọn vào biệt thự kiểu Trung mà bố mẹ tôi mua cho.
Trong biệt thự còn đặc biệt dành riêng một Phật đường ở tầng một cho Thẩm Dã Dã.
Đêm đăng ký kết hôn, Thẩm Dã Dã nói với tôi: "Tôi tin vào Phật, vì vậy sau này phải phiền phức em ngủ phòng riêng rồi."
Ý anh là, dù vì tôi mà hoàn tục, nhưng chỉ có thể làm vợ chồng trên danh nghĩa.
Tôi mỉm cười đáp: "Không sao, em tôn trọng tín ngưỡng của anh."
Thẩm Dã Dã quay người vào Phật đường, bên trong lại vang lên tiếng gõ mõ.
Cuộc sống sau hôn nhân chán ngắt, Thẩm Dã Dã sống ẩn dật trong Phật đường, ăn cơm cũng không ngồi cùng bàn với tôi.
Tôi ăn thịt cá thả ga, anh chỉ ăn đồ chay thanh đạm.
Có khi cả ngày chúng tôi nói chuyện không quá hai câu, tôi buồn cht đi được.
May mắn là bạn thân Hứa Vãn Cầm thường rủ tôi đi bar uống rượu, chúng tôi đêm đêm vui chơi.
Các bạn trai người mẫu bên cạnh thay đổi hết người này đến người khác.
Sau khi nhảy về, đi ngang qua Phật đường, nghe thấy tiếng mõ bên trong, tôi bước vào muốn nhìn Thẩm Dã Dã một cái.
Anh mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua tôi.
Khi tôi quay người rời đi, anh bất ngờ lên tiếng: "Lần sau em đi chơi, đừng mặc váy ngắn thế này, dễ bị cảm lắm."
"Em biết rồi." Miệng thì đáp vậy, nhưng tôi không nghe theo, thậm chí càng mặc càng phóng khoáng.
Hôm đó, tôi nhận được điện thoại của Hứa Vãn Cầm: "ra ngoài chơi đi, có người bạn cũ cũng ở đây, gặp ở chỗ cũ nhé."
"Được, tớ đến ngay." Tôi về phòng ngủ thay bộ đồ crop-top gợi cảm, lái chiếc Ferrari mui trần đến bar.