Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đột ngột run rẩy, rất nhiều chi tiết bị bỏ qua bỗng nhiên xâu chuỗi lại với nhau.

Thảo nào cô ấy lại bình tĩnh đồng ý như vậy, lại rộng lượng đến mức mang hộp bao cao su đến cho tôi, và chẳng bao giờ so đo việc tôi đã ném bao nhiêu tiền vào Thư Tuyết.

Cô ấy không phải yêu tôi cũng không phải không thể rời xa tôi, càng không phải muốn nhân cơ hội này để níu kéo.

Mà là đã âm thầm mai phục, chờ đợi khoảnh khắc này.

Tôi hoảng loạn cũng sự phẫn nộ.

"Lục Thu Đình, cô tính kế tôi?"

Cô ấy không khỏi bật cười: "Tính kế gì chứ? Đây chẳng phải là điều anh muốn sao?

Chẳng lẽ anh muốn thấy tôi ngày nào cũng phát điên, đuổi đến tận công ty đánh tiểu tam sao? Giữ thể diện chút đi, cổ phiếu còn cần nữa không?"

Cứ như bị ai đó giáng một gậy vào đầu, tôi vậy mà không biết phải phản bác thế nào.

Nhưng rõ ràng tôi mới là người nên chiếm thế thượng phong, ban phát cho cô ấy sự cưng chiều và vinh quang, tại sao mọi thứ lại đảo lộn hết cả rồi?

Lục Thu Đình đứng dậy, đặt bút xuống bàn.

"Một tuần để cân nhắc, hy vọng Tổng giám đốc Yến có thể giữ thể diện một chút, bảo vệ cổ phiếu.

Trong tay tôi có rất nhiều bằng chứng anh ngoại tình đó, cô bé của anh còn gửi đến báo cáo khám thai nữa chứ, đúng là một người tốt bụng."

Cô ấy đứng dậy.

Một bóng người nhiệt tình từ bàn bên cạnh lao đến.

Vậy mà lại là Mạnh Chu Dữ.

"Chào anh, em đến đưa chị ấy về nhà."

Tôi tức đến run cả hàm răng, lại thấy anh ta lấy ra một phong thư.

"Chị, năm đó em đã từng viết thư tình cho chị, không biết bị đồ chó không có con nối dõi nào dấu mất rồi.

Đây là thư em viết lại, sau khi chị lấy lại được tự do, ưu tiên xem xét em được không?

Chị yên tâm, em trẻ trung, trong sạch, em còn có thể ký giấy cam kết, nếu phản bội chị, sẽ ra đi tay trắng, không lấy một xu tài sản nào."

Lục Thu Đình "phì" một tiếng bật cười.

Tiếng cười trong trẻo, linh hoạt, giống hệt tiếng cười vui vẻ và ngượng ngùng của cô ấy vào đêm tôi tỏ tình năm mười tám tuổi.

Tôi chợt hoảng loạn không thôi.

"Thu Đình!" Tôi gọi cô ấy lại, khó khăn nói: "Chúng ta về nhà trước được không? Chúng ta đã ở bên nhau mười năm rồi, hắn ta làm sao có thể so sánh được chứ?"

Lục Thu Đình lắc lắc bức thư trong tay: "Châu Đình Yến, của thiên trả địa thôi."

Mặt tôi tái mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ấy... biết rồi.

Lục Thu Đình ban đầu không hề thích tôi, tôi theo đuổi cô ấy hơn nửa năm mà không thành công.

Khi đang là học kỳ hai năm nhất đại học, bà nội của Lục Thu Đình bị gãy xương do tuổi già, không bệnh viện nào dám tiếp nhận.

Bố tôi quen biết một chuyên gia trong lĩnh vực này, tôi đã khoác lác rằng sẽ giúp cô ấy.

Nhưng bố tôi lại không đồng ý, ông ấy không muốn dùng ân huệ của mình.

Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, đang không biết phải mở lời với Lục Thu Đình thế nào thì nhận được điện thoại của cô ấy, cô ấy khóc lóc nói cảm ơn tôi.

Vì giữ thể diện, tôi đã ậm ừ đáp lời, rồi trắng trợn nhận lấy công lao này.

Sau này nhờ quan hệ của bố tôi đi điều tra, mới biết người sắp xếp phẫu thuật cho bà nội Lục Thu Đình là người của Tập đoàn Mạnh Thị.

Tôi biết đó là Mạnh Chu Dữ.

Tôi sợ hãi vô cùng, chỉ sợ sau khi Lục Thu Đình biết chuyện, tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Vào lúc đó, tôi đang kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần vì chuyện con riêng của bố. Bên cạnh tôi chỉ còn cô ấy, tôi không thể mất cô ấy.

Thế là, tôi mượn chuyện này để tỏ tình với cô ấy.

 Cô là người từ trước đến nay luôn mềm lòng, đạo đức lại cao, dễ bị buộc tội về đạo đức nhất.

Quả nhiên, cô ấy đã đồng ý với tôi, toàn tâm toàn ý đối xử tốt với tôi. Còn tôi, mượn lúc say rượu, nhân cơ hội đòi lấy lần đầu tiên của cô ấy, còn đăng lên vòng bạn bè wechat.

Tin tức có cánh, thế nào cũng sẽ đến tai Mạnh Chu Dữ.

Bức thư đó cũng là do tôi giấu đi.

Tôi bắt chước nét chữ của Lục Thu Đình để trả lời anh ta, nói rằng mình đã có bạn trai rồi, bảo anh ta đừng làm phiền.

Quả nhiên, không lâu sau Mạnh Chu Dữ đã chuyển ra nước ngoài học cấp ba. Con tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hoàn toàn an lòng.

Tôi không ngờ rằng, sau nhiều năm như vậy, những chuyện này lại bị lật tẩy, cứ như viên đạn bay ra từ nhiều năm trước, nay lại trúng ngay giữa trán tôi.

Tôi ngã ngồi xuống đất.

Lần này, tôi dường như thật sự sẽ mất Lục Thu Đình rồi.

Không, tôi không cam tâm.

Tôi đúng là đã dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để cướp lấy cô ấy, nhưng tình yêu tôi dành cho cô ấy trong những năm qua cũng là thật.

Tôi không tin cô ấy thật sự cam lòng.

Tôi không ly hôn.

Đánh c.h.ế.t tôi cũng không ly hôn.