Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Đông Luật nhanh chóng xông vào phòng ngủ.
Vài giây sau, dường như lại bị rút cạn sức lực.
Đương nhiên trong phòng ngủ sẽ không có ai, chỉ là tiếng khung ảnh rơi xuống sàn nhà phát ra mà thôi.
Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng, anh ta ngẩn người một lúc lâu.
Cả căn nhà trống rỗng,giống như một căn hộ mẫu chưa từng có người ở.
“Ký chủ, cô làm tốt lắm, tôi sẽ không để lại cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để hoài niệm.”
Đúng vậy, tôi đã vứt bỏ tất cả những thứ thuộc về mình, hoặc quyên góp đi rồi.
Bức ảnh chụp chung trong khung ảnh, chỉ còn lại nửa bức hình của anh ta.
Ngay cả ảnh cưới cũng chỉ còn một nửa, nửa khuôn mặt của anh ta bị xé nát vứt lăn lóc trên sàn nhà.
Cuối cùng, anh ta dựa vào tường vô lực trượt xuống.
Hai tay ôm đầu, giống như tôi lúc mới biết anh ta ngoại tình cuộn tròn một chỗ.
Không thể tin được nhưng lại không cam lòng.
Mười năm chứ, không phải mười ngày.
Ban đầu, anh ta chỉ khóc thút thít nhỏ giọng, sau đó là khóc gào thảm thiết.
"Thanh Thanh, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi."
"Em quay về được không?"
"Cầu xin em quay về."
Anh ta chắc đã quên rồi, anh ta từng nói: "Đàn ông khóc, ra thể thống gì?"
Vậy mà bây giờ, anh ta chẳng ra thể thống gì cả.
Một luồng sáng trắng lóe lên.
“Ký chủ, tạm biệt nhé.”
“Tôi biết mình sắp về nhà rồi.”
“Ký chủ, cô sẽ quên tôi sao?”
“Không đâu Hệ thống, cậu đáng yêu như vậy mà.”
“Hệ thống, cảm ơn cậu đã cùng tôi trải qua một hành trình khác biệt.”
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
“Tôi về nhà đây.”
Ngoại truyện
1
Bùi Đông Luật đã rất lâu không lên bàn mổ rồi, anh ta đã xuất hiện phản ứng sốc tâm lý.
Cứ lên bàn mổ là anh ta lại như thấy Thanh Thanh nằm ở đó, anh ta theo bản năng muốn chạy trốn.
"Bác sĩ Bùi, hôm nay thật sự phải làm ca phẫu thuật này sao?"
"Ừm." Bùi Đông Luật gật đầu với trợ lý.
"Thanh Thanh thích tôi làm bác sĩ, tôi không phẫu thuật thì làm sao làm bác sĩ được?"
Anh ta tự giễu một tiếng, rồi vẫn mặc áo phẫu thuật vào.
"Tiêm thuốc mê."
"Mở vết mổ mười lăm phân."
Ban đầu mọi thứ nhìn có vẻ khá thuận lợi, cho đến khi m.á.u của bệnh nhân ào ạt chảy ra ngoài.
Bùi Đông Luật bắt đầu khó thở mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương.
Trong đầu không ngừng hiện về cảnh Thanh Thanh nằm trên bàn mổ, Thanh Thanh nằm trong nhà xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Máu, rất nhiều máu, m.á.u trong ca phẫu thuật, m.á.u mà Thanh Thanh đã đỡ một nhát d.a.o thay anh ta từ nhiều năm trước.
"A Luật, vậy sau này anh có đối tốt với em không?"
"Đương nhiên rồi, cho em cả mạng sống cũng được."
Cảnh tượng chợt chuyển, là Thanh Thanh tràn đầy bất lực cầu xin anh ta.
"A Luật, sau khi ly hôn, em sẽ biến mất."
"Dục Hữu Thanh, em đừng cứ mãi dùng chuyện biến mất để ép anh được không?"
"Dục Hữu Thanh, em đi khoa tâm lý khám đi."
"Dục Hữu Thanh, em đi khoa tâm lý khám đi, tôi sẽ sắp xếp."
"Bùi Đông Luật, người có bệnh là anh đó."
Đúng vậy, anh ta thật sự bị bệnh rồi.
Họ đã khó khăn lắm mới xây dựng được một gia đình.
Một mái nhà nhỏ ấm áp, mỗi ngày đều có một ngọn đèn nhỏ đợi anh ta trở về.
Một mái nhà nhỏ nơi tâm hồn cô độc bao năm của anh ta có thể nương náu.
Sao anh ta lại không biết trân trọng chứ?
Có lẽ cuộc sống an nhàn quá lâu, nên có chút nhàm chán.
Áp lực phải làm phẫu thuật mỗi ngày, áp lực vì danh tiếng, anh ta cần một lối thoát.
Lý Nhiễm Hân vừa lúc xông vào.
Cô ta sùng bái anh ta, bám riết lấy anh ta, đuổi cũng không đi.
Đối với anh ta, cô ta là một cá thể sống động hoàn toàn khác với Thanh Thanh.
Vô số lần ngồi trong xe, khi một mình hút thuốc.
Anh ta đều nghĩ, cứ phóng túng một lần đi.
Phóng túng một lần thôi, rồi sẽ quay về bên Thanh Thanh.
Anh ta là bác sĩ, làm sao có thể không nhận ra tình trạng sức khỏe của Lý Nhiễm Hân?
Cô ta đưa báo cáo, anh ta liền tin.
Đời người khó được hồ đồ, anh ta cứ thúc ép Thanh Thanh ly hôn.
Chỉ cần ly hôn rồi, cảm giác đạo đức đáng sợ sâu thẳm trong lòng anh ta mới yếu đi.
Anh ta thật sự không thể chấp nhận được, trong mắt Thanh Thanh, anh ta lại ngang hàng với kẻ ngoại tình.
Hành vi của anh ta, giống như giật gấu vá vai, càng giống như mỗi bước đi đều trên dây thép.
Cuối cùng rơi xuống vực sâu, tan xương nát thịt.
Căn nhà đó, căn nhà có Thanh Thanh, anh ta không bao giờ về được nữa.
"Bác sĩ Bùi, bác sĩ Bùi sao vậy?"
"Bác sĩ Bùi, bệnh nhân bị xuất huyết nặng,"
"... Đã di căn rồi, không ổn, đã xâm lấn các tổ chức xung quanh rồi."
Sau này, đồng nghiệp trong bệnh viện sau giờ làm đều truyền tai nhau.
Hoặc lấy đó làm bài học.
"Ca phẫu thuật đó đã thất bại thảm hại."
"Bác sĩ phẫu thuật chính đã bỏ đi giữa chừng, gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho bệnh nhân."
"Bác sĩ phẫu thuật chính bị kết án ba năm tù giam."
Sau khi Thanh Thanh ra đi, Bùi Đông Luật không còn là Bàn tay vàng nữa rồi.
Thậm chí anh ta không thể tiếp tục làm bác sĩ.
Bác sĩ mà Thanh Thanh yêu thích nhất.