Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thứ Sáu, tôi không thể đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn như đã hẹn.
Sau khi chương trình thoát ly được kích hoạt.
Cơ thể tôi nhanh chóng xuất hiện các triệu chứng suy nhược, sức đề kháng cực kỳ thấp.
Tôi bị sốt, môi khô khốc đến bong tróc.
Tôi vô thức gọi: "A Luật, nước."
Trước đây, chỉ cần anh ta ở nhà, tôi luôn có thể uống được nước ấm vừa phải.
Tôi thích, cũng đã quen với việc anh ta chiều chuộng tôi trong những chuyện nhỏ nhặt, nhưng mở mắt ra mới nhớ, anh ta đã dọn ra ngoài từ lâu rồi.
Vào cái ngày anh ta đồng ý kết hôn với Lý Nhiễm Hân.
"Cô ấy là con gái của sư mẫu tôi, nể mặt sư mẫu, tôi cũng phải chăm sóc cô ấy."
"Cô ấy sắp c.h.ế.t rồi, chỉ là một nghi thức đám cưới thôi, em độ lượng một chút."
Ngày hôm đó, tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta.
"Nếu chỉ là nghi thức, tại sao lại phải làm giấy ly hôn?"
Anh ta cụp mắt xuống, gương mặt trắng trẻo thanh tú phủ một tầng sương.
"Chẳng lẽ không thể để cô ấy làm tiểu tam sao?"
Đúng vậy, chúng tôi chưa ly hôn theo thủ tục pháp lý, chẳng phải cô ta là tiểu tam à?
Thì ra anh ta làm bộ cũng làm cho trọn vẹn.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
"Bùi Đông Luật, đã ly hôn rồi, tôi không thể tái hôn với anh nữa."
Anh ta sững sờ một giây, ném chiếc vali đang cầm xuống, chặt chẽ nắm lấy cánh tay tôi.
"Em nói gì cơ?"
"Em không ở bên tôi, em muốn ở bên ai?"
"Em từng nói, em là trẻ mồ côi ở thế giới này, ngoài tôi ra, em không có bất kỳ người thân nào khác."
Có lẽ là anh ta nắm mạnh quá khiến tôi đau, nước mắt tôi không kìm được mà chực trào ra.
Tôi siết chặt nắm đ.ấ.m đấm anh ta: "Anh buông ra, tên khốn nạn nhà anh, là anh đã bỏ rơi tôi trước."
Nhưng anh ta lại ôm chặt tôi vào lòng, nước mắt làm ướt cổ áo sơ mi trắng của anh ta.
"Thanh Thanh đừng khóc, em khóc tôi sẽ khó chịu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Sao tôi có thể bỏ rơi em chứ?"
Anh ta luống cuống lau nước mắt cho tôi, hôn dọc từ trán tôi xuống môi.
Anh ta nói anh ta là trẻ mồ côi, sư mẫu đã chăm sóc anh ta rất nhiều từ nhỏ.
Anh ta nói, Lý Nhiễm Hân chỉ là em gái mà thôi.
Tôi đã tin, dù sao cô ta mắc căn bệnh nan y hiếm gặp, sắp c.h.ế.t rồi không phải sao?
Hệ thống nói rằng nếu khôi phục quan hệ hôn nhân trong vòng ba tháng, nhiệm vụ sẽ không tính là thất bại.
Cho đến một tuần sau, tôi đến bệnh viện để đưa canh bổ cho anh ta.
Đi ngang qua bãi đỗ xe ngoài trời, Lý Nhiễm Hân ngồi ở ghế lái, cửa xe mở toang.
Anh ta đứng bên ngoài cửa sổ, tay đút túi áo blouse trắng, dáng người cao lớn.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta lại cúi người về phía "em gái" mà anh ta vẫn nói, hôn xuống.
Tôi như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, đờ đẫn nhìn anh ta vươn ngón tay trắng nõn thon dài, cưng chiều xoa xoa đỉnh đầu cô ta.
"Ngoan, về nhà nghỉ ngơi đi."
Dường như cô ta nũng nịu nói gì đó, rồi đeo kính râm, lái xe đi.
Tất cả những điều này, sao mà quen thuộc đến vậy.
Anh ta từng làm như thế với tôi mà.
Anh ta muốn thỏa mãn mong muốn kết hôn của cô ta, khoảnh khắc đó tôi suy nghĩ kỹ càng và cảm thấy kinh hãi.
Chỉ đơn thuần là sự đồng cảm và trách nhiệm thôi sao?
Có lẽ, trái tim anh ta đã sớm xao động rồi?
Trong khi không vi phạm lời thề tình yêu của chúng tôi, một cách hợp tình hợp lý, anh ta đã xao động với một cô gái khác.
Chẳng trách anh ta lại vội vàng ly hôn, để đăng ký kết hôn với cô ta.
Ngày hôm đó, tôi ném canh bổ vào thùng rác và cả trái tim từng yêu anh ta một cách vô điều kiện cũng vứt vào đó cùng lúc.
Trong cơn sốt mê man, điện thoại reo liên hồi.
Tôi gắng gượng mò tìm điện thoại rồi bắt máy, bên tai truyền đến giọng nói hơi bực bội của Bùi Đông Luật.
"Em có chút ý thức về thời gian được không? Tôi đợi em nửa tiếng rồi."
Ồ, tôi sốt đến mức hồ đồ rồi, quên mất hôm nay phải ly hôn.