Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thì ra Tạ Dật An đã sống khổ sở như vậy, vậy mà tôi còn làm nhiều chuyện xấu xa để bắt nạt anh, tôi…

Tôi đúng là một mỹ nhân rắn rết m.á.u lạnh vô tình mà!

Xoạt! Cuốn sách trong tay bỗng bị giật phắt đi.

Dì Úy giận đùng đùng, trừng mắt nhìn tôi: “Thẩm Tuệ, giỏi nhỉ? Dám đọc tiểu thuyết trong giờ của tôi à? Tịch thu, bao giờ tốt nghiệp thì đến tìm tôi mà lấy.”

Tôi lập tức rưng rưng nước mắt, không được đâu, lỡ tôi và anh trai không sống nổi đến lúc tốt nghiệp thì sao giờ?

Dì Úy cười khẩy một tiếng: “Khóc cũng vô dụng, ra ngoài đứng!”

Tôi ủ rũ cúi đầu, từng bước từng bước lết ra ngoài.

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh nhạt: “Xin lỗi cô, cuốn sách đó là em cho bạn ấy mượn.”

Tạ Dật An vô cảm liếc qua tôi, nói với Dì Úy: “Cô có thể trả sách lại cho em không?”

Hai phút sau, tôi và Tạ Dật An cùng đứng bên ngoài lớp học.

Đương nhiên, cuốn sách cũng không lấy lại được.

Ánh nắng vừa đẹp, gió ấm áp thổi tới khiến người ta buồn ngủ.

Tôi gãi gãi mặt, hỏi: “Sao cậu lại giúp tớ, còn nói đó là sách của cậu nữa?”

Tạ Dật An chống một chân lên, đứng rất phong độ.

“Ngồi mệt rồi, ra ngoài đứng một lát.”

… Được thôi, quả nhiên tư tưởng của nam chính là thứ mà nữ phụ độc ác nhỏ bé như tôi khó lòng có tới.

Mùi hoa quế thoang thoảng bay tới, mắt tôi sáng lên, tôi chỉ vào cây hoa quế dưới lầu nói: “Cậu nhìn kìa, hoa quế nở rồi đó, lát nữa chúng ta đi hái hoa quế, phơi khô rồi mang về, tớ nói cho cậu biết, bánh quế hoa mẹ tớ làm cực kỳ ngon, cậu về nhà cũng có thể thử…”

Tôi líu lo nói chuyện hăng say, lúc nghiêng đầu nhìn sang Tạ Dật An lại thấy anh hơi ngẩn ngơ, không biết đang nghĩ gì.

Tôi sững sờ, chợt nhớ đến hoàn cảnh gia đình của Tạ Dật An, giơ tay tự tát mình một cái.

Cái mồm c.h.ế.t tiệt, hết chuyện để nói rồi à!

Tôi vội vàng chữa cháy: “Không không không, đừng về nhà nữa, cậu đến nhà tớ luôn đi! Cậu gầy như vậy, chắc chắn mẹ tớ sẽ không ngại nhà có thêm một miệng ăn đâu.”

Ánh mắt Tạ Dật An khẽ động, muốn nói lại thôi.

Tôi mong chờ nhìn anh, mau đồng ý đi mau đồng ý đi.

Ăn bánh hoa quế mẹ tôi làm xong thì không được đánh tôi đâu nhé.

“Tớ…” Tạ Dật An ngập ngừng mở lời.

Tôi cổ vũ, liên tục gật đầu với anh.

Nói ra đi, nói to ra đi!

Đột nhiên, Dì Úy kéo cửa lớp, dùng ngón tay chọc mạnh hai cái vào đầu chúng tôi, rồi xổ một tràng mắng xối xả.

“Hai đứa còn ở đây mà tám chuyện à?! Coi đây là cái chợ hay công viên hả?”

Khốn kiếp, sao lại đúng vào lúc này chứ? Tôi tủi thân cúi đầu giả vờ làm chim cút.

Sau một tiết bị phạt đứng, tôi lại bị phạt quét lá rụng cả buổi sáng ở sân trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thông minh như tôi, ngay cả khi quét sân trường cũng không quên ý định ban đầu, tôi đã thu về hai lọ hoa quế đầy ắp to đùng.

Tôi vừa cầm một lọ vừa khoe khoang trước mặt Tạ Dật An.

“Thế nào, có muốn đến không? Đảm bảo bánh quế hoa ngon bá cháy!”

Đồng tử Tạ Dật An rất sâu, đen thẫm, như thể mọi cảm xúc đều sẽ chìm nghỉm và biến mất ở nơi đó.

Thế nhưng giờ phút này, trong đối mắt ấy lại có một tia cười ẩn hiện, nhưng anh vẫn từ chối: “Xin lỗi, tớ không thể về nhà quá muộn.”

“Thôi được rồi.” Tôi xì hơi, ủ rũ gục xuống bàn học.

Anh trai tôi vừa hay đi ngang qua, nghe vậy cười khẩy một tiếng.

“Hừ, không thể về nhà quá muộn? Cậu là học sinh tiểu học à? Có cần anh dắt tay dẫn về không?”

Lần này Tạ Dật An còn chưa nói gì, tôi đã vội vàng đập bàn đứng phắt dậy: “Anh! Anh nói cái gì đấy?”

“Anh… Anh nói gì cơ?” Anh trai tôi giật b.ắ.n mình.

“Anh có biết cậu ấy… Cậu ấy…”

Tôi chỉ vào Tạ Dật An, nửa ngày cũng không nói được vế sau.

Không được! Mấy chuyện về Tạ Dật An đều là tôi đọc từ sách ra, nếu cứ thế nói ra không phải sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần sao?

Hơn nữa, chuyện bản thân Tạ Dật An còn không muốn nhắc đến, tôi càng không thể tự tiện nói ra.

Cuối cùng, tôi “cậu ấy” nửa ngày,  đột nhiên nước mắt nước mũi tèm lem:

“Anh biết không, cậu ấy không phải học sinh tiểu học, cậu ấy cũng giống chúng ta, là học sinh cấp ba đó!”

Ngầu quá, nhưng không biết ngầu cái gì.

Tạ Dật An im lặng còn anh trai tôi thì ngẩn người.

Thế giới trở nên tĩnh lặng.

Trên đường về nhà, anh trai tôi gãi gãi đầu, hỏi tôi: “Em à, sao anh thấy em hôm nay kỳ lạ thế, nhất là, sao em cứ che chở cho thằng họ Tạ kia vậy?”

“Anh cũng thế mà? Không chọc ghẹo người ta thì ngứa ngáy khó chịu à.” Tôi gắt gỏng đáp lại.

Anh trai tôi sờ sờ cằm, trầm ngâm một lúc.

“Anh cũng không biết tại sao, cứ nhìn thấy nó là tự nhiên thấy nắm đ.ấ.m cứ ngứa ngáy.”

“Anh, anh đến thời kỳ mãn kinh rồi.”

“Sao có thể? Anh mới mười bảy!”

Anh tôi kinh hãi, tôi thừa thắng xông lên.

“Sao lại không thể? Thể chất khác nhau thôi mà. Anh, sau này anh phải kiềm chế cảm xúc của mình, nghiêm khắc với bản thân, nếu không sẽ bị lẫn đấy!”

“Thật… Thật không?”

“Đương nhiên rồi, sao em gái ruột của anh lại có thể lừa anh được chứ?”

Anh tôi không nói gì, chỉ một mực trầm tư.