Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi thật sự không muốn gặp Chu Độ. Nếu hắn nói ra những lời vượt quá giới hạn, có lẽ tôi sẽ mất đi một người bạn lẽ ra có thể đồng hành cùng tôi lâu dài. Tôi không muốn như vậy.
Vì thế, cuối cùng tôi chọn cách trốn tránh. Trước khi hắn đến, tôi rời khỏi căn hộ, vác ba lô lên xe taxi đã đặt qua điện thoại. Địa điểm là một nơi tôi chọn ngẫu nhiên, chưa từng đến, cách xa khu này.
Tôi thở dài, đeo tai nghe Bluetooth và bật bài hát thường nghe mỗi khi tâm trạng bất ổn — 《Minh Trí Chi Cử》 (Hành động khôn ngoan) do Hoài Sơ cover. Giọng hát dịu dàng hòa cùng giai điệu nhẹ nhàng dần xoa dịu cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Hoài Sơ là một CV (diễn viên lồng tiếng) tôi rất thích, chuyên lồng tiếng cho các drama ngôn tình. Giọng đa dạng, diễn xuất tinh tế, nhưng nhược điểm duy nhất là tác phẩm rất ít.
Khi tôi nhắm mắt suýt ngủ quên, một tiếng thở gấp khàn khàn vang lên trong tai nghe. Trời ơi! Tôi giật mình mở mắt, tay chân luống cuống suýt làm rơi điện thoại, vội giảm âm lượng và liếc nhìn tài xế. May là ông ấy không để ý.
Mở màn hình kiểm tra, thì ra chế độ phát ngẫu nhiên đã chuyển sang "Tổng hợp cảnh hôn & cảnh nóng của Hoài Sơ". ehem... Ai là fan drama ngôn tình đều hiểu cả.
Tôi vặn nhỏ âm lượng, tháo tai nghe kiểm tra xem có bị lộ tiếng không rồi mới thưởng thức.
"Mình đã khổ sở thế này, nghe chút thứ mình thích cũng không quá đáng chứ?" Tôi lẩm bẩm.
Giọng Hoài Sơ thường trong trẻo, nhưng khi trầm xuống, thêm chút hơi thở, nghe cực kỳ... gợi cảm.
Tai tôi đỏ rực nghe suốt quãng đường, miệng cười toe toét. Đến mức tài xế gọi mấy lần tôi mới nghe thấy.
"Cô gái, đến nơi rồi!"
"À? Vâng, cảm ơn bác!"
Tôi bước xuống, nhìn quanh — đây là một công viên rộng lớn. Tôi lang thang vô định, điện thoại liên tục rung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gai xương rồng
Chu Độ phát hiện tôi bỏ trốn, đã gọi ba cuộc. Tôi không nghe, để máy tự tắt.
Một tin nhắn WeChat hiện lên:
Chó: Anh cho em thời gian suy nghĩ, nhưng đừng chạy lung tung.
Chó: Nhớ giữ an toàn.
Tôi gần như hình dung được vẻ mặt tức giận nhưng bất lực của Chu Độ, lòng chùng xuống. Đang định nhắn lại thì nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.
"Chỉ Chỉ?"
Tôi ngẩng lên, kinh ngạc: "Thầy Tang?"
Tang Hoài mặc áo trắng quần đen giản dị, đeo kính gọng bạc mảnh, khác hẳn vẻ lạnh lùng trên lớp. Trên tay còn xách một túi rau, trông rất đời thường.
"Thầy đi chợ về à?"
"Ừ. Về cùng không?"
"Không..."
"Tiện thể bàn chuyện chịu trách nhiệm."
Lời từ chối của tôi bị chặn lại. Thế là tôi ngơ ngác theo Tang Hoài về nhà anh, cách đó không xa.