Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nỗi ấm ức tích tụ từ nhỏ đến lớn bùng nổ trong chốc lát.
"Mẹ, đủ rồi! Từ nhỏ đã bắt con mặc quần áo của chị họ, bây giờ còn muốn con qua lại với người đàn ông mà chị họ không thèm? Trong lòng mẹ, con có phải mãi mãi không bằng chị ấy không?"
"Rốt cuộc ai mới là con gái ruột của mẹ đây?!"
5
Mẹ tôi là người, khi có lý thì kiêu ngạo tận trời.
Không có lý thì cũng kiêu ba phần.
Bà ấy có thể nói đi nói lại dỗ dành tôi rằng "mẹ cũng là vì tốt cho con mà", "mẹ cũng không biết anh ta cố ý trả thù", đủ thấy bà ấy tự mình cũng cảm thấy việc này làm không đúng đắn.
Sỉ nhục tôi, cũng có nghĩa là gián tiếp sỉ nhục chị họ tôi.
Đối tượng xem mắt rửa sạch mối nhục trước đó, kể lể câu chuyện của hắn ta một cách khoa trương.
Qua mấy lời đồn đại, lời đồn biến thành tôi si mê hắn, tự nguyện dâng mình.
Mẹ tôi quen người giới thiệu, tôi muốn bà ấy thể hiện uy phong của bậc trưởng bối, nói chuyện với đối phương một chút.
Nhưng bà ấy lại tránh nặng tìm nhẹ, buộc tội tôi.
"Con có phải khi nói chuyện với người ta đã không trang trọng không?"
"Mẹ thường nói với con, con gái phải giữ ý tứ, nếu con nghe lời mẹ, liệu hắn ta còn có thể kiếm cớ bắt bẻ con không?"
Tôi tức đến mức muốn đến nhà hàng xem camera để tự chứng minh sự trong sạch.
Nhưng chủ cửa hàng làm sao có thể để ý đến tôi.
Tôi quay sang nhờ bố khuyên nhủ đối phương.
Nhưng ông ấy miệng thì đồng ý rất nhanh, trời chưa sáng đã xách vali đi câu cá rồi.
Đó là sở thích không đổi của ông ấy suốt nhiều năm.
Rõ ràng là không thể nhận được sự giúp đỡ từ gia đình.
Tôi chỉ có thể tự mình giải quyết vấn đề.
Làm thế nào để giải quyết? Nghĩ tới nghĩ lui, tôi tìm kiếm trên mạng vài bài học về cách mắng người, biên soạn và tổng hợp, chuẩn bị đối chất với người đó.
Chưa làm xong, chị họ đã đến nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sáng sớm, tôi còn đang trong chăn, cửa nhà đã bị đập rầm rầm.
"Phó Tiểu Khê, mở cửa!"
Nhiều năm được nuông chiều từ nhỏ, Giang Miểu tự nhiên có một khí chất lạnh lùng và quyến rũ.
Chị ấy liếc mắt một cái, tim tôi đập thình thịch:
Là ghét tôi làm mất mặt, đến để trách tội sao?
Nghe xong kế hoạch của tôi, Giang Miểu khoanh tay trước ngực, cười như không cười: "Đọc cho chị nghe trước đã."
Tôi như đọc bài khóa, đọc lắp bắp cả buổi.
Bị ngắt lời không chút thương tiếc: "Dùng từ dài dòng. Giọng điệu yếu ớt. Không có trọng tâm."
Tôi hơi nản lòng.
Giang Miểu trực tiếp kéo tôi vào phòng: "Thay quần áo, chị đưa em đi tính sổ."
Nhớ lại chuyện vinh quang ngày bé chị ấy đã giúp tôi đánh người, tôi liên tục xua tay: "Chị, chúng ta lớn rồi, không thể đánh nhau nữa."
Giang Miểu dường như muốn cười, nhưng lại lập tức nghiêm mặt.
"Ai nói là sẽ đánh?"
Chiu ấy mặt đầy chính khí, tại nơi làm việc của đối tượng xem mắt, mắng đúng nửa tiếng đồng hồ.
Không dùng một từ tục tĩu nào, nhưng mỗi câu đều khiến người ta không ngẩng đầu lên được.
Vừa thanh lịch vừa chua ngoa.
Tôi không ngờ chị ấy lại ăn nói lưu loát đến vậy.
Cuối cùng, kinh động đến lãnh đạo của đối tượng xem mắt.
Ép kẻ chủ mưu cúi đầu xin lỗi hai chúng tôi. Lại còn phải đăng lời xin lỗi trong nhóm chat mà hắn ta đã tung tin đồn.
Ra khỏi cửa, Giang Miểu hỏi tôi: "Đã hả giận chưa?"
Tôi ngập ngừng gật đầu.
"Cảm ơn chị."
Chị ấy thở phào nhẹ nhõm: "Chuyện này, chị cũng có trách nhiệm."
"Chị mới tốt nghiệp về, một lòng muốn làm gì đó. Nhưng mẹ chị lại một lòng muốn chị kết hôn sớm. Chị không thể từ chối, mới để hắn ta có cơ hội."