Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Ta choàng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng, suýt chút nữa đã đứng không vững. Cảm giác ngạt thở vì bị bóp cổ lúc trước vẫn còn vẹn nguyên, khiến ta không phân biệt nổi đây là mộng hay thực.

“Tiểu thư, người sao vậy?” Nha hoàn Ngân Hạnh lo lắng đỡ lấy ta.

Ta bấm chặt vào lòng bàn tay, cơn đau giúp ta thêm tỉnh táo. Ngẩng đầu lên, ta thấy phụ thân, người đang giữ chức Lễ Bộ Thượng Thư, chuẩn bị bước vào đại điện để kiểm tra lần cuối trước đại điển.

“Phụ thân!” Ta bước nhanh tới, níu lấy tay áo người.

“Nguyệt Nhi?” Người quay đầu, mày khẽ chau lại thoáng vẻ nghi hoặc. “Có chuyện gì mà hốt hoảng thế?”

Ta ghé sát tai người, thì thầm vài câu. Phụ thân nhíu chặt mày: “Con chắc chứ?”

Ta nhìn thẳng vào mắt người, trịnh trọng gật đầu. Phụ thân nhìn ta thật sâu, không hỏi thêm gì, cuối cùng cũng đồng thuận.

“Điện hạ, những dịp thế này, Lê Nhi vẫn là không nên tham gia thì hơn…” Một giọng nói yêu kiều từ sau lưng vọng tới.

Ta xoay người, thấy Nguyễn Lê đang dùng ngón tay kéo nhẹ vạt áo của hắn, đôi mắt hoe đỏ, dáng vẻ mỏng manh tội nghiệp.

Hắn lập tức cau mày: “Sao thế?”

“Thân phận của ta thấp hèn… Lỡ như rút trúng con, người khác nhất định sẽ nói Điện hạ thiên vị. Còn nếu không rút trúng…” Giọng nàng nhỏ dần rồi đột nhiên nghẹn ngào. “Lê Nhi sợ không chịu nổi lời gièm pha của thiên hạ.”

Nói rồi, thân hình nàng khẽ chao đảo như sắp ngã, hắn liền đưa tay đỡ lấy eo nàng.

“Có Bổn cung ở đây, ai dám cười nhạo nàng?” Giọng hắn lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến lạ.

Nguyễn Lê thuận thế dựa vào vòng tay hắn, nhưng ánh mắt lại liếc qua vai hắn, ném về phía ta một cái nhìn đắc thắng.

“Hay là…” Nàng đột nhiên đứng thẳng dậy, ra vẻ ngây thơ nhìn ta, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt. “Hay là Điện hạ chọn thẳng Tô tỷ tỷ làm Thái tử phi đi ạ? Dù sao cả kinh thành này ai mà không biết tỷ ấy đã ái mộ người bao năm, ngày nào cũng mang canh đến Đông cung cơ chứ.”

Các tiểu thư quyền quý xung quanh đều lấy tay che miệng cười khúc khích, ánh mắt hữu ý vô tình lướt về phía ta. Nếu là kiếp trước, giờ phút này ta ắt sẽ xấu hổ đến mức khó xử. Nhưng bây giờ, ta chỉ thản nhiên mỉm cười, cúi mắt không nói.

Hắn nghe vậy cũng chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái: “Tất cả cứ giao cho ý trời vậy.”

Thực ra Nguyễn Lê không phải tiểu thư khuê các, mà là nữ nhi của một thợ săn. Mùa thu năm ngoái, Thái tử bị ngã ngựa trọng thương trong lúc đi săn, được nàng cứu giúp và chăm sóc suốt ba ngày liền. Sau khi về cung, hắn nhất quyết giữ nàng lại bên mình, thậm chí từng có ý định lập làm chính phi.

“Một đứa nữ nhi thợ săn mà cũng đòi làm Thái tử phi sao?” Hoàng thượng tức giận ném vỡ cả chén trà. “Hằng Nhi, con đừng có hồ đồ!”

Sau đó, Hoàng thượng đã đích thân tuyển chọn rất nhiều tiểu thư danh giá cho hắn, nhưng hắn lại đề nghị chọn phi bằng cách rút thăm, còn khăng khăng đưa Nguyễn Lê vào danh sách dự tuyển. Hắn đã quỳ bên ngoài Ngự thư phòng suốt một đêm ròng mới cầu xin được Hoàng thượng nguôi giận: “Nếu con đã kiên quyết như vậy, thì cứ để nó cùng tham gia đại tuyển. Nếu không rút trúng, ấy là do ý trời.”

2

Đại điển bắt đầu, Lễ quan hô lớn: “Xin mời Thái tử Điện hạ rút thẻ chọn chính phi!”

Hắn sải bước tiến lên, đưa tay rút một thẻ từ trong ống thẻ bằng vàng son rồi đưa cho Lễ quan.

Lễ quan cao giọng tuyên đọc: “Nữ tử họ Nguyễn, tên Lê, trở thành Thái tử chính phi—”

Cả điện lập tức xôn xao, tiếng bàn tán nổi lên không ngớt.

Nguyễn Lê lấy tay che miệng, mắt long lanh ngấn lệ: “Điện hạ, đây… đây thật sự là ý trời sao?”

Nét mày ánh mắt của hắn ngập tràn vẻ cưng chiều: “Tất nhiên là ông trời tác hợp.”

“Tô tỷ tỷ, muội… muội thật sự không ngờ lại thế này…” Nguyễn Lê quay sang ta, ánh mắt đảo qua lại giữa ta và hắn. “Điện hạ, ngôi vị Thái tử phi này sao ta dám ngồi, hay là… thôi để lại cho Tô tỷ tỷ nhé?”

“Ý trời đã định, sao có thể xem như trò đùa.” Hắn liếc ta đầy ẩn ý. “Tô Vãn Nguyệt tự có duyên phận của mình.”

Nguyễn Lê nghe vậy, đáy mắt thoáng qua một tia đắc ý, rồi lại giả vờ yếu đuối: “Điện hạ nói phải, là Lê Nhi suy nghĩ nông cạn rồi…” Nàng che miệng ho khẽ hai tiếng, ra vẻ như sắp ngất tới nơi.

“Xin mời Điện hạ rút thẻ chọn trắc phi!”

Khi Lễ quan bưng ống thẻ bằng ngọc bích ra, lòng ta chợt thắt lại. Kiếp trước rõ ràng không có màn này.

Chưa kịp để ta hoàn hồn, hắn đã bước nhanh tới trước mặt Nguyễn Lê. “Sao thế? Có phải đứng lâu quá rồi không?”

Thấy Nguyễn Lê gật đầu, hắn liền bế thốc nàng lên. “Lý Đức Toàn, ngươi rút thay.”

Nói xong, hắn đi thẳng về phía hậu điện, không một lần ngoảnh lại.

Sau khi hắn rời đi, Tổng quản thái giám Lý Đức Toàn rút một thẻ đưa cho Lễ quan.

Lễ quan cao giọng tuyên đọc: “Nữ tử họ Sở, tên Uyển, trở thành Thái tử trắc phi—”

Vị tiểu thư nhà họ Sở đứng ngay cạnh ta mừng rỡ quỳ xuống tạ ơn, các tiểu thư danh giá còn lại đều lộ vẻ thất vọng.

Đại điển kết thúc, các tiểu thư danh giá túm năm tụm ba rời đi, có người còn cố tình đi ngang qua ta.

“Có kẻ si tâm vọng tưởng bao nhiêu năm, cuối cùng đến một chức trắc phi cũng chẳng vớt vát được.”

“Chứ còn gì nữa, ngày nào cũng chăm chỉ chạy đến Đông cung, giờ thì đúng là công dã tràng xe cát biển Đông rồi.”

“Theo ta thấy, Thái tử Điện hạ e là đã sớm chán ghét cái vẻ sốt sắng của nàng ta rồi…”

“Suỵt— Nói nhỏ thôi, phụ thân người ta là Lễ Bộ Thượng Thư đấy…”

Ta mặc cho những lời chua ngoa ấy lướt qua tai, khóe miệng lại khẽ nhếch lên. Kiếp nạn này, cuối cùng cũng đã qua.

Trên xe ngựa về phủ, phụ thân trầm ngâm hồi lâu, rồi ngập ngừng lên tiếng:

“Nguyệt Nhi, tuy ta cũng không muốn con gả vào Đông cung… nhưng ta biết con đã ngưỡng mộ Thái tử từ lâu, cớ sao hôm nay lại bảo ta rút thẻ tên của con khỏi ống thẻ?”

Ta vén rèm xe, nhìn bức tường cung đang dần khuất xa, khẽ nói:

“Không có gì đâu ạ, chỉ là nữ nhi… đột nhiên không muốn gả cho hắn nữa.”

Ta buông rèm xuống, quay sang phụ thân mỉm cười.

“Trước đây chẳng phải người và mẫu thân vẫn luôn nói Lục tiểu tướng quân là một mối duyên lành sao? Mối hôn sự này… nữ nhi đồng ý.”

Phụ thân nghe vậy thì sững sờ, sau đó vui mừng vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta:

“Tốt… tốt lắm, vi phụ sẽ lập tức đến Lục gia hồi đáp.”

3

Nói về mối tình si của ta với Bùi Hằng, có lẽ đó là trò cười lớn nhất trong giới tiểu thư danh giá kinh thành.

Năm ấy ta bảy tuổi, được chọn làm thư đồng của công chúa và vào cung. Lần đầu diện kiến Thánh thượng, ta sợ đến mức đứng ngoài điện mà khóc nức nở, thân hình bé nhỏ co rúm sau cột sơn son thếp vàng mà run rẩy.

“Khóc cái gì?” Thiếu niên Bùi Hằng đứng ngược sáng, mày mắt như tranh vẽ. “Đã vào cung rồi, sau này có ta bảo vệ ngươi.”

Nói rồi, hắn lấy từ trong tay áo ra một viên kẹo mạch nha nhét vào tay ta. Viên kẹo ấy ngọt đến phát ngấy, nhưng lại khiến ta nín khóc mỉm cười.

Từ đó, ta như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau hắn, từ Ngự thư phòng đến sân võ, từ mùa xuân sang mùa đông.

Có lần Hoàng hậu nương nương trông thấy, bèn cười trêu:

“Nha đầu Vãn Nguyệt này sao mà quyến luyến Hằng Nhi nhà chúng ta thế, hay là Bổn cung gả Hằng Nhi làm phu quân cho con nhé.”

Bùi Hằng đỏ bừng mang tai, quay mặt đi chỗ khác, còn ta lại khắc ghi câu nói ấy vào lòng.

Sau này, hắn chỉ bâng quơ khen một câu kẹo mạch nha của tiệm Lý Ký ngon, trời chưa sáng ta đã xếp hàng đi mua cho hắn. Biết hắn bận rộn công vụ đến đau đầu mất ngủ, ta lật tung sách y để tự tay sắc thuốc an thần, ngày ngày mang đến cho hắn. Mấy ngày hắn ngã ngựa đi săn, ta lo lắng đến mấy đêm không ngủ, suýt nữa đã cùng thị vệ vào núi tìm hắn.

“Tô gia cô nương lại đến đợi ngoài Đông cung rồi.”

“Thân là đích nữ của Thượng thư mà lại tự hạ thấp mình như vậy…”

Cả kinh thành đều cười ta si, cười ta ngốc.

Nhưng họ đâu biết, năm ấy khi Bùi Hằng sốt cao không hạ, đã từng mơ màng nắm tay ta gọi “A Nguyệt”. Cũng chẳng biết ngày ta cập kê, hắn đã nhét miếng ngọc bội tùy thân vào tay ta và nói “giữ cho kỹ”, ánh mắt dịu dàng đến nhường nào.

Chính sự gần gũi nhưng xa cách ấy đã khiến ta cam tâm tình nguyện chìm đắm trong giấc mộng đẹp suốt mười năm ròng.

Cho đến khi Nguyễn Lê xuất hiện.

Hắn bắt đầu đưa nàng ra vào cung cấm, tay cầm tay dạy nàng viết chữ vẽ tranh, ngay cả thỏi mực tùng yên mà ta tặng hắn cũng đưa cho nàng dùng. Hắn sẽ vì nàng ôm ngực khẽ nhíu mày mà lo lắng tự mình đến Thái y viện mời thái y, tự mình sắc thuốc cho nàng. Hắn thậm chí còn quỳ bên ngoài Ngự thư phòng suốt một đêm, chỉ để cầu xin một cơ hội cho nàng tham gia tuyển chọn Thái tử phi.

Lòng ta cũng từng chua xót, cũng từng bất bình. Rõ ràng là ta gặp hắn trước, tại sao bây giờ trong mắt hắn chỉ có Nguyễn Lê?

Cho đến ngày rút thăm chọn phi ở kiếp trước, không ngờ Bùi Hằng lại rút trúng ta. Ta mừng đến rơi lệ quỳ trước điện, cứ ngỡ Bồ Tát đã nghe thấy lời cầu xin của ta, để ta được toại nguyện. Lại chẳng để ý, sắc mặt Bùi Hằng trên đài cao bỗng trở nên lạnh lẽo, như thể thứ hắn rút được không phải người chung chăn gối, mà là một lá bùa đòi mạng.

Ta vui mừng khôn xiết tự tay may giá y, nhưng đêm tân hôn, hắn còn chẳng thèm vén khăn trùm đầu của ta, chỉ lạnh lùng buông một câu:

“Như ngươi mong muốn, danh phận Thái tử phi đã cho ngươi. Còn những thứ khác, ngươi đừng hòng mơ tưởng.”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi.