Kết hôn với Chu Dung Thâm đến năm thứ ba, hắn ta mang một cô gái về nhà.
"Tiết Uyển, cô cũng nên học hỏi mấy cô gái trẻ đi, đừng cả ngày cứ như khúc gỗ thế."
Tiết Uyển bình tĩnh đập vỡ ảnh cưới, đưa bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn cho hắn ta.
"Chu Dung Thâm, vậy thì ly hôn đi, tôi nhường chỗ cho cô ta."
Bạn bè hắn ta đều đoán chắc rằng, rời khỏi hắn ta, cô sẽ c.h.ế.t đói ngoài đường.
Chu Dung Thâm cũng nghĩ vậy: "Đợi cô ta ra ngoài nếm đủ đau khổ, sẽ biết làm Chu phu nhân là phúc khí lớn đến nhường nào."
Thế nhưng một tuần, rồi một tháng trôi qua, cô vẫn không quay đầu tìm hắn ta. Chu Dung Thâm bắt đầu bất an, lo lắng, đêm ngày không yên.
Một đêm khuya nọ, hắn ta say rượu đến gõ cửa căn hộ mới của cô: "Tiết Uyển, không phải cô muốn tiền sao, tôi cho cô tất cả..."
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông lạ mặt để trần nửa trên, chỉ mặc độc một chiếc quần ngủ, trên bụng còn có vài vết cào xước mới tinh.
Trần Tiến Hiền nhướn mày, đáy mắt mang theo sự khó chịu vì chưa được thỏa mãn: "Chu tiên sinh nửa đêm nửa hôm chạy đến tìm vợ tôi, làm cái trò điên khùng gì vậy?"
—-
Khu hội sở tư nhân Tiểu Kim Sơn, Chu Dung Thâm quanh năm bao trọn căn hộ áp mái sang trọng và riêng tư nhất.
Tiết Uyển cởi áo khoác ngoài, vắt lên cánh tay, cố trấn tĩnh lại rồi bước tới. Đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo ra, cô lập tức nhìn thấy Chu Dung Thâm. Chiếc áo sơ mi màu xám bạc của hắn ta hơi hở, cà vạt đã không cánh mà bay.
Cô gái đang ngồi trong lòng hắn ta, vừa bóc vỏ nho vừa đút đến miệng hắn ta. Hắn ta đưa tay gạt ra, nhưng vẻ mặt trông có vẻ rất hưởng thụ.
"Chị dâu tới rồi sao?"
"Chị dâu mau vào đi..."
Có người nhìn thấy cô, vội vàng đứng dậy chào hỏi.
Cô gái trong lòng Chu Dung Thâm cũng giật mình, vội vàng định rời khỏi đùi hắn ta. Nhưng lại bị Chu Dung Thâm ấn giữ lại: "Cô cứ ngồi đây."
Cô gái đó rụt rè nhìn Tiết Uyển, bị hắn ta ôm chặt eo không thể nhúc nhích, dần dần khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi.
Chu Dung Thâm lại cười lơ đãng: "Gọi bậy bạ gì đấy, ai là chị dâu của mấy người? Chị dâu của mấy người đang ngồi trên đùi tôi đây này."
Mọi người nhất thời sững sờ, không biết nói gì cho phải.
"Chu Dung Thâm." Tiết Uyển gọi một tiếng, nhưng hắn ta lại dứt khoát nhắm mắt không nhìn cô.
Không khí dần trở nên vô cùng gượng gạo.
Có người thử nói đỡ: "Cái kia... mau vào ngồi đi, Thâm ca say rồi, rượu vẫn chưa tỉnh đâu."
"Không cần, tôi nói một câu rồi đi."
Tiết Uyển hít sâu một hơi, chầm chậm bước tới hai bước.
Chu Dung Thâm mở mắt, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô: "Lại muốn tiền sao?"
"Lần này muốn bao nhiêu? Mười vạn, hai mươi vạn, hay một trăm vạn?"
Trong phòng bao im ắng như tờ.
Trong khoảnh khắc đó, cô thật sự muốn quay lưng bỏ đi. Nhưng chút lý trí cuối cùng vẫn kiên cố níu giữ cô lại.
Tiết Uyển cụp mắt, nhìn chằm chằm mũi chân mình,
Cổ họng như bị dính chặt, giọng nói khản đặc đến khó nghe:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Bên phía anh trai tôi không ổn lắm, vừa được đưa vào ICU cấp cứu, cần ba mươi vạn."
Chu Dung Thâm "chậc" một tiếng, trao cho mọi người một ánh nhìn "quả nhiên là thế".
Ngón tay thon dài của hắn ta nghịch mái tóc dài của cô gái trong lòng: "Tiết Uyển, kết hôn đến giờ, tôi đã cho cô bao nhiêu cái ba mươi vạn rồi?"
"Cô làm tôi vui vẻ được lần nào chưa?"
"Số tiền này, cho cô cũng không phải không được, nhưng ít nhất cũng phải làm tôi cảm thấy thoải mái khi cho, cô nói có đúng không?"
Cô cố nén nước mắt tủi nhục, cắn chặt răng ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh muốn tôi làm gì?"
Chu Dung Thâm nhướn mày cười cười:
"Tôi thấy cô cũng giỏi giang mà."
"Đến tìm tôi xin tiền còn biết ăn mặc đẹp thế này, chứng tỏ cô không phải là không hiểu chuyện."
Đôi mắt đen nhánh của hắn ta lộ ra vẻ tàn nhẫn lạnh lùng:
"Cô và bọn họ, có gì khác biệt?"
"À, người ta ít nhất cũng không giống cô, đạo đức giả như vậy."
Trong khoảnh khắc nước mắt tuôn trào, Tiết Uyển hoảng loạn quay người chạy vội ra khỏi phòng.
"Dung Thâm, anh nói vậy quá đáng rồi."
"Đúng đấy, anh xem chị dâu vừa nãy khóc kìa, đúng là người gặp người thương..."
"Sao, đau lòng à?" Giọng Chu Dung Thâm chợt trầm xuống vài phần.
"Chị dâu thực ra rất tốt, người lại xinh đẹp, trầm tính, làm việc cũng chu toàn."
"Đúng vậy, hay là ba mươi vạn này tôi thay anh đưa..."
"Này Dung Thâm anh làm gì thế, đừng gây ra án mạng..."
Tiếng vỡ của chai rượu trộn lẫn với tiếng chửi rủa của đàn ông bị cô bỏ lại đằng sau rất xa.
Trong khoảnh khắc lao vào thang máy, toàn thân Tiết Uyển như mất hết sức lực, tựa vào vách thang máy, nước mắt cuối cùng cũng tuôn như mưa.
Kết hôn ba năm, cô biết Chu Dung Thâm chơi bời bên ngoài rất nhiều. Hắn ta vốn không tình nguyện thực hiện hôn ước giữa Chu gia và Tiết gia.
Trước hôn lễ, cô gái hắn ta yêu là Tần Tang gặp tai nạn khi lặn biển và không cứu sống được. Hắn ta cho rằng đó là do cô và Tiết gia gây ra, nên càng hận cô đến cực điểm. Hôn lễ vừa kết thúc, hắn ta đã biến mất không dấu vết.
Ba tháng sau hắn ta trở về, bên cạnh lại có một cô gái lạ mặt.
Hai năm sau đó, bạn gái hắn ta không biết đã đổi bao nhiêu người. Ít nhiều gì, ánh mắt họ đều có chút giống Tần Tang.
Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn ta đưa cô gái tên Hứa Ninh về nhà.
Khi từ bệnh viện trở về, người giúp việc trong nhà nhìn cô với vẻ mặt rất kỳ lạ.
Cho đến khi Tiết Uyển lên lầu về phòng ngủ, nhìn thấy Chu Dung Thâm nằm trên giường cưới. Hứa Ninh đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh đút nước cho hắn ta.
Thấy cô bước vào, cô gái kia sợ đến mức suýt nhảy dựng lên: "Chu phu nhân, Chu tiên sinh say rồi..."
Tiết Uyển đứng ở cửa, khoát tay với cô ta: "Cô cứ chăm sóc anh ấy thật tốt đi."
"Sao có thể, cô là vợ anh ấy, những việc này nên là cô làm..."
"Không sao đâu, hắn thích cô, cô chăm sóc hắn, hắn mới thoải mái." Cô mỉm cười, xoay người bước ra ngoài.