Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tân Nguyện, có chuyện gì sao?"

Tiết Uyển kéo cô ấy ngồi xuống, đưa khăn giấy cho cô ấy, nhẹ giọng hỏi.

Tân Nguyện còn nhỏ tuổi, má bầu bĩnh hồng hào, nước mắt rơi lã chã, nhưng lại cố gắng nặn ra nụ cười trẻ con: "Tống Thanh Nhượng và cô gái theo đuổi anh ấy bảy tám năm kia..."

Nụ cười của cô ấy cuối cùng cũng không giữ được, vỡ tan, biến mất, đến cuối cùng, đôi mắt hạnh xinh đẹp cũng trở nên trống rỗng.

"Rõ ràng anh ấy rất ghét cô ta, rất chán ghét sự đeo bám của cô ta."

"Anh ấy nói cô ta xấu người xấu nết, phiền c.h.ế.t đi được."

"Nhiều lần anh ấy làm cô ta bẽ mặt trước công chúng, trong buổi họp lớp của họ, chỉ vì cô ta giả say ngả vào lòng anh ấy, anh ấy suýt chút nữa đã động thủ."

"Thế mà bây giờ, cô gái kia biết tin anh ấy đính hôn thì làm loạn đòi tự tử."

"Anh ấy lúc đó còn đang họp, bất chấp tất cả lái xe bạt mạng đến nhà cô ta..."

"Anh ấy và cô ta đã xảy ra quan hệ."

"Anh ấy nói, Hứa Hảo Hảo nói, cả đời này cô ta chỉ có một tâm nguyện, muốn làm người phụ nữ của anh ấy, nếu không được như ý, cô ta sẽ chết."

"Anh ấy thực sự không còn cách nào nữa, nói, không thể cứ trơ mắt nhìn cô ta c.h.ế.t được."

"Anh ấy nói cứ coi như bị chó cắn, chuyện này kết thúc hoàn toàn, sau này sẽ yên tĩnh, không ai làm phiền chúng ta nữa."

Tân Nguyện siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi lã chã trên tay Tiết Uyển:

"Nhưng chị Uyển Uyển, thực sự ghét một người, sẽ lên giường với cô ta sao?"

Tiết Uyểni đau lòng không thôi, ôm chặt lấy cô ấy: "Nguyện Nguyện, em cứ khóc đi, khóc ra sẽ ổn thôi."

"Chị Uyển Uyển, em đã khóc đủ rồi, hôm nay nói với chị xong, sau này em sẽ không vì anh ấy mà khóc nữa."

"Nguyện Nguyện..."

"Chị Uyển Uyển, chị phải hạnh phúc nhé, anh Trần thật sự rất rất yêu chị, chị thật may mắn."

Cô ấy nói không khóc nữa, quả nhiên liền lau nước mắt, rồi lại bắt đầu cười.

Tiết Uyển đau lòng không thôi, muốn an ủi, nhưng lại biết, lời an ủi nhiều đến mấy cũng vô ích.

Cô ấy cuối cùng vẫn phải tự mình bước ra.

Tiết Uyển nhìn Tân Nguyện xoay người rời đi.

Bóng lưng cô ấy gầy gò nhưng lại rất quật cường.

Tiết Uyển nhìn cô ấy, như nhìn thấy chính mình ngày xưa, không kìm được nước mắt cứ rơi.

Ngày Tiết Uyểni và Trần Tiến Hiền kết hôn.

Trần Hề và Thẩm Lương Châu đã đặc biệt từ Hồng Kông đến Hải Thành dự đám cưới của hai người.

Tiết Uyển không mời bạn bè người thân bên Bắc Kinh. Nhưng cũng có người không mời mà đến.

Phó Hàn Thanh đã tặng rất nhiều quà cưới quý giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta không nói, thực ra tôi cũng biết, một phần trong đó là Chu Dung Thâm nhờ anh ta gửi.

Có lẽ là vì Trần Hề và Thẩm Lương Châu, Phó Hàn Thanh không đợi đến cuối hôn lễ đã rời đi trước.

Ngày cưới luôn rất bận rộn, Tiết Uyển và Trần Tiến Hiền cũng không thể đích thân tiễn anh ta về.

Vì vậy không biết, trong chiếc Bentley đang đợi bên ngoài lễ cưới, Chu Dung Thâm vẫn còn ngồi đó.

"Đồ đã gửi đến chưa?"

"Gửi rồi."

"Cô ấy có nói gì không?"

Phó Hàn Thanh lắc đầu: "Chỉ là cảm ơn thôi."

Chu Dung Thâm cười chua chát, lần cuối cùng nhìn về nơi lộng lẫy đầy hoa kia: "Về thôi."

"Tôi gặp Trần Hề rồi."

"Cô ấy đã có thai."

"Thẩm Lương Châu rất chu đáo, chăm sóc cô ấy rất tốt."

Phó Hàn Thanh lại cười, nụ cười lại mang theo sự nhẹ nhõm: "Tôi hình như đã không còn đau lòng như lúc nghe tin cô ấy kết hôn nữa rồi."

Anh ta vỗ vai Chu Dung Thâm: "Thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, chịu đựng qua rồi, từ từ sẽ ổn thôi."

Chu Dung Thâm không nói gì.

Ngay cái đêm tuyết rơi đầy gió tuyết đó, hắn ta nhìn thấy Trần Tiến Hiền bước ra mở cửa. Nhìn thấy đống váy áo lộn xộn quấn quýt dưới đất, hắn ta đã biết.

Cuộc đời này, hắn ta sẽ không bao giờ hòa giải được với chính mình nữa. Những thứ hắn ta đã cướp từ tay Trần Tiến Hiền ngày đó, nay đã hoàn trả lại nguyên vẹn.

Thật đúng là quả báo nhãn tiền.

Năm thứ hai sau khi kết hôn, người thân duy nhất của Tiết Uyển, anh trai Tiết Sùng bị suy tim, bình yên qua đời trong giấc ngủ.

Anh ấy từng là một thanh niên ưu tú thanh cao lỗi lạc, chỉ tiếc mấy năm cuối đời, đều mắc kẹt trên giường bệnh.

Một thân hoài bão không có cơ hội được thi triển.

Có lẽ kết quả như vậy, đối với anh ấy mà nói, còn là một sự giải thoát.

Cùng năm đó, studio của Tiết Uyển mở rộng gấp nhiều lần, đã bắt đầu nổi tiếng ở Hải Thành. Năm sau, cô kiểm tra ra mình mang thai. Lại là một cặp song thai long phượng.

Trần Tiến Hiền vui mừng khôn xiết, thậm chí đã rơi lệ.

Không gì thỏa mãn và vui sướng hơn việc giấc mơ thời niên thiếu trở thành hiện thực.

Cô ôm chặt lấy hắn, khẽ nói bên tai hắn: "Trần Tiến Hiền, chúng ta còn cả đời mà."

Trong khoảng thời gian cuộc đời Tiết Uyển không ngừng lao dốc.

Là hắn đã nâng đỡ cô, tạo nên cô.

Và điều cô có thể đáp lại hắn, là tình yêu toàn tâm toàn ý và sự đồng hành suốt đời.

-Hết-