Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiết Uyển, vậy em có thể thử, yêu tôi được không?"
Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn Trần Tiến Hiền: "Anh không hận tôi sao?"
Khi từ chối hắn năm xưa, Tiết Uyển còn trẻ người non dạ, nói những lời rất khó nghe.
Trần Tiến Hiền lắc đầu, mấy năm qua, hắn cũng không còn là thiếu niên bốc đồng nhiệt huyết năm nào.
Thời gian đã tôi luyện hắn trở nên trầm ổn và anh tuấn, phong thái tự tại đó thậm chí đã ẩn hiện vượt trên cả Chu Dung Thâm.
"Đã từng nghĩ đến việc hận em, nhưng cuối cùng, vẫn là không nỡ."
Trần Tiến Hiền bước một bước về phía cô: "Tiết Uyển, có muốn thử với tôi không?"
Có lẽ vì cô cứ im lặng mãi, hắn lại cười nói thêm một câu, "Dù là để trút giận, chơi đùa với tôi cũng được."
Trong mắt hắn lại mang theo nụ cười lơ đãng, như thể thực sự là đang đùa giỡn, không hề nghiêm túc chút nào.
Nhưng trong đôi con ngươi đen nhánh đó, lại ẩn chứa ánh sáng khiến người ta ấm lòng. Cô đột nhiên không dám nhìn thẳng.
"Về khách sạn trước đi, sắc mặt em không tốt lắm, về nghỉ ngơi trước đã."
Trần Tiến Hiền cầm lấy vali của Tiết Uyển, rồi lại đưa tay cho cô: "Cẩn thận kẻo ngã, vịn lấy tôi."
Về đến khách sạn, sau khi sắp xếp cho cô ổn định, Trần Tiến Hiền định rời đi.
Lúc đó, Tiết Uyển vừa tắm nước nóng thoải mái, thay bộ đồ ngủ mềm mại ấm áp. Ngay cả mái tóc dài cũng được hắn kiên nhẫn sấy khô.
Khi hắn đi đến cửa phòng, cô chợt mở lời gọi hắn: "Trần Tiến Hiền."
Trong khoảnh khắc hắn quay người nhìn cô, cô kiễng chân vòng tay qua cổ hắn, ngẩng mặt hôn hắn.
Lần đầu tiên hôn Chu Dung Thâm, hắn nói cô như khúc gỗ, chẳng có chút ý vị nào.
Đẩy cô ra rồi quay lưng bỏ đi.
Mà giờ đây, Tiết Uyển đã biết hôn, lại là với một người đàn ông cô chưa từng nghĩ đến.
Khoảnh khắc cô hé môi, Trần Tiến Hiền đột nhiên đảo khách thành chủ.
Bàn tay nóng bỏng của hắn siết chặt eo cô, xoay người đè cô vào sau cánh cửa.
Khi nụ hôn mạnh mẽ và bá đạo rơi xuống, nước mắt cô cũng chầm chậm tràn ra từ khóe mắt.
"Tiết Uyển, đừng khóc."
Trần Tiến Hiền ôm chặt lấy cô, vì vậy cô không thấy vẻ u tối trong mắt hắn: "Em mà khóc, tôi chẳng còn chút giới hạn nào cả."
"Cho dù em có đùa giỡn tôi, Tiết Uyển, tôi cũng cam lòng."
Đêm tĩnh mịch. Đã đầu đông rồi, mà không biết ở đâu đó vẫn còn vương vấn hương hoa quế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Những cánh hoa quế li ti như hạt gạo rơi vào lòng hồ, gợn từng gợn sóng lăn tăn. Từng vòng, từng vòng, như quấn lấy trái tim người.
Trần Tiến Hiền bị sự bất ngờ mà hắn chưa bao giờ dám mơ ước này làm cho chấn động đến tột độ. Từng sợi tơ dày đặc siết chặt trái tim hắn, siết vào tận xương thịt. Đau, nhưng lại sướng.
Hắn cứ ôm Tiết Uyển như thế, ôm thật chặt, thật chặt.
Mặt hắn vùi vào cổ cô, hốc mắt lại không kìm được nóng lên, ngay cả tuyến lệ cũng sưng đau nhức nhối.
…
Vẫn là căn hộ ở Tiểu Kim Sơn.
Khi không khí đang náo nhiệt, Chu Dung Thâm chợt bỏ bài xuống: "Các người chơi đi, tôi ra ngoài hóng gió một lát."
Hứa Ninh sững sờ, vội vàng đứng dậy đi theo.
Chu Dung Thâm lại lạnh nhạt mở lời: "Đừng đi theo."
Hắn ta lấy điếu thuốc, đi ra ban công châm lửa. Lại mở khóa điện thoại, không có bất kỳ tin nhắn nào của Tiết Uyển.
Ngay cả thẻ hắn ta dùng để chu cấp sinh hoạt phí cho cô cũng không có bất kỳ lịch sử giao dịch nào. Chu Dung Thâm lúc này mới nhớ ra, kết hôn ba năm, thực ra cô chỉ tìm hắn ta xin tiền ba lần.
Lần đầu tiên, một năm sau khi Tiết gia xảy ra chuyện, anh trai cô là Tiết Sùng lại gặp tai nạn trọng thương. Cô đã dốc hết tiền tiết kiệm nhưng vẫn không đủ tiền.
Lần thứ hai, Tiết Sùng không thể chấp nhận sự thật mình bị liệt hai chân, tìm đến cái chết, suýt nữa không cứu được.
Lần thứ ba, chính là lần trước ở Tiểu Kim Sơn, Tiết Uyển đã khóc mà rời đi.
Lần đó hắn ta nói những lời khó nghe là vì, hôm đó vừa đúng là ngày giỗ của Tần Tang.
Tâm trạng hắn ta thật sự quá tệ, mới buột miệng nói lung tung.
Nhưng hắn ta không tài nào ngờ được, cô lại dám đề nghị ly hôn với mình..
Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn, đã ký tên, thà ra đi tay trắng.
"Dung Thâm, bên chị dâu vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Chu Dung Thâm rít một hơi thuốc, cười khẽ: "Cứ để cô ta làm trò đi."
"Nhưng anh cũng đừng quá lo lắng, tình hình Tiết gia bây giờ, cô ta rời khỏi anh, cũng không chống đỡ được mấy ngày đâu."
"Bên phía anh trai cô ta đúng là một hố đen không đáy."
Đây cũng là lý do quan trọng nhất khiến Chu Dung Thâm tin chắc cô tuyệt đối không dám ly hôn thật.
Tiết Uyển và Tiết Sùng tình cảm cực sâu đậm, cô tuyệt đối không thể bỏ đi, mặc kệ Tiết Sùng.
Nghĩ đến Tiết Sùng, trái tim Chu Dung Thâm vốn đang có chút bồn chồn bất an, đột nhiên lại bình ổn trở lại.
Hắn ta dụi tắt thuốc, thản nhiên nói: "Cô ta ra ngoài nếm đủ đau khổ, đụng tường vài lần, sẽ biết làm Chu phu nhân thoải mái đến nhường nào."