Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ghì chặt tôi, hôn cuồng nhiệt không chút kiềm chế, như muốn nhấn chìm tôi vào cơ thể anh, hòa vào m.á.u thịt.
Anh dồn dập, mạnh mẽ, như thể muốn chứng minh điều gì đó.
Mãi đến khi tôi gần như không thở được, anh mới buông tay.
Đôi mắt đó rất đỏ.
Lâm Trì nâng mặt tôi, "Anh biết."
"Anh biết hết."
Anh nói với tốc độ chậm rãi, "Anh biết em tiếp cận anh là vì Phó Trạm."
"Anh biết hai giọt m.á.u đêm đó là em cố ý nhỏ ra."
"Anh cũng biết quá khứ của em. Nhưng chỉ cần em không nói, anh có thể vờ như không biết cả đời."
"Anh không nhắc đến không phải vì không bận tâm, mà là không muốn em bị quá khứ vướng bận."
Nhắc đến quá khứ của tôi, Lâm Trì lại là người đỏ mắt trước tôi.
Tay nâng mặt tôi khẽ siết chặt hơn, anh thở dài, "Anh chỉ hận mình không gặp được em sớm hơn."
"Nếu như."
Anh ngừng lại, giọng hơi run, "Nếu như năm đó anh có thể gặp em, anh..."
Tôi nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ anh và hôn lên.
Cũng chặn lại những lời còn lại của anh.
Lâm Trì, trên đời này không có nếu như.
Nhưng tình yêu công khai không chút che giấu của anh, lại cho em dũng khí chấp nhận kết quả.
Thật ra, có một khoảnh khắc tôi muốn hỏi anh về tấm ảnh đó, nhưng lời đến khóe môi lại nuốt ngược vào trong.
Thôi vậy.
Những tháng ngày cuối cùng trong đời, tôi muốn ở bên anh.
Dù chỉ là một cái bóng.
Một người như tôi, vốn đã không thể sống trong ánh sáng, làm một cái bóng cũng chẳng sao.
28
Sau chuyện đó, Lâm Trì vẫn đối xử với tôi như thường.
Mấy người anh em cũng không bao giờ nhắc đến chuyện hôm đó.
Chỉ là Ôn Hòa đã chuyển đi rồi.
Khi chỉ đạo nhân viên vận chuyển đồ nội thất xa xỉ của mình, Ôn Hòa không còn la hét ra lệnh nữa, chỉ dựa vào tường lặng lẽ nhìn.
Nhìn kỹ, khóe mắt cô ấy hơi đỏ.
"Chu Diệu."
Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, khẽ nói, "Lâm Trì thật sự yêu cô, kiểu yêu bằng cả mạng sống đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ấy nhún vai, "Tôi chịu thua rồi."
Tôi không biết nên nói gì.
Trong chuyện tình cảm, tôi cực kỳ chậm chạp.
Nhưng Ôn Hòa không phải kiểu con gái cứ bám riết không buông, cô ấy nhanh chóng chuyển chủ đề, "Bố tôi và nhà họ Phó gần đây đã xảy ra mâu thuẫn vì vấn đề làm ăn."
"Yên tâm, tôi sẽ cùng bố đánh đổ nhà họ Phó."
"Coi như trả thù cho những ấm ức cô phải chịu đựng ở Phó Trạm."
Cô ấy cười, "Cứ xem như đây là món quà tôi tặng cho cô và Phó Trạm đi."
Tôi chậm rãi nói lời cảm ơn.
Thật ra, Ôn Hòa là một cô gái rất tốt, có khí phách của tiểu thư quyền quý nhưng không hề ỷ sủng mà kiêu.
Dám yêu dám hận.
Thật ra, có một khoảnh khắc tôi thậm chí muốn nói cho cô ấy biết bệnh tình của mình, muốn nói với cô ấy rằng, đợi sau khi tôi chết, cô ấy và Lâm Trì thật ra có thể ở bên nhau, họ rất xứng đôi.
Nhưng lời đến khóe môi vẫn nuốt xuống.
Tôi nghĩ, điều đó đối với Lâm Trì và Ôn Hòa mà nói, đều là một sự vấy bẩn.
Trong lúc tôi im lặng, nhân viên đã chuyển hết tất cả đồ đạc của Ôn Hòa đi.
"Tôi đi đây."
Cô ấy mỉm cười với tôi.
Đi được hai bước, cô ấy lại quay người lại, nhẹ nhàng vỗ vai tôi, "Đừng luôn coi thường bản thân như vậy."
"Chu Diệu, con người phải luôn nhìn về phía trước."
"Không ai bận tâm đến quá khứ của cô đâu, chỉ là chính cô quá bận tâm mà thôi."
29
Tôi và Lâm Trì đã trải qua một quãng thời gian tự do tự tại.
Anh không có nhiều tiền, nhưng tiêu tiền cho tôi chưa bao giờ keo kiệt.
Tôi cũng không cần gì về vật chất.
Chỉ cần được ăn no mặc ấm, không phải dùng thân thể để mua vui cho những gã đàn ông ghê tởm, có người bầu bạn, có người yêu thương tôi.
Đối với tôi mà nói, đó chính là những tháng ngày tốt đẹp.
Từng giây phút ở bên Lâm Trì, đều đẹp đẽ đến mức tựa như những tháng ngày ăn trộm được.
Chu Diệu là một hoa hồ điệp khét tiếng trong giới.
Thế mà lại được Lâm Trì nuôi dưỡng thành một cô gái nhỏ.
Sẽ sà vào lòng anh làm nũng vì một miếng bánh kem vị dâu nhỏ xíu, sẽ run rẩy vì một nụ hôn, cũng sẽ khóc nức nở vì một món quà nhỏ được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhưng tôi vẫn luôn không dám nói cho anh biết bệnh tình của mình.
Về quá khứ của tôi, ang biết tất cả, chỉ duy nhất một chuyện là không.
Giọt m.á.u trên ga trải giường đêm đó không phải do tôi cố ý rạch tay nhỏ ra.